THÁNH ĐỊA

Những chốn tôi sống qua đều trở thành Thánh Địa
Nơi chào đời con giồng nổng cát, cằn khô
Người lam lũ tay chai sần, chân nứt nẻ
Hạt thóc, cong rau, viên muối mặn như ân sũng cam lồ

Vậy mà mỗi bước đi xa là tôi nhớ
Hình ảnh đã bảo tàng trong cõi thâm sâu
Nhắm mát lại tôi hình dung đầy đủ
Từng cảnh vật, con người mãi mãi ... rất lâu

Ngoài ba má, anh chị em quây quần chung mái lá
Ngoài bạn bè thuở nhỏ, bỏ học mưu sinh
Còn có cô tiểu thơ hồi cư, tấm lòng nhân hậu
Là Bà, Mẹ cháu con tôi .... Người vợ rất chung tình

Tiếng chuông chùa công phu đúng giờ đúng giấc
Có tiếng trâu về những con nghé chạy theo sau
Có tiếng tù và ở xa kia mà rất rõ
Có tiếng sóng bổ ghềnh luồn dưới đát rượt đuổi nhau

Có tiếng bà con kêu hối cùng đi chợ sớm
Ngọn đuốc quơ quơ soi chập choạng lối đường
Tiếng kẻo kẹt ... đánh thức bầy gà gáy sáng
Còn nhiều nữa ... Đó thành Thánh Địa vừa là quê hương

Nên thơ tôi viết gọi Hành Hương là như thế
Vì tôi không có gì để hiến dâng
Chữ nghĩa tôi không đủ biến tiên, hóa thánh
Không bịa, không thêu là tôi đã góp phần !?

NhàQuê 2020
TIẾNG XƯA

Đêm nghe tiếng sóng bổ ghềnh
Lọc qua từng kẽ liếp phên sơ sài
Đi gần cuối cuộc trần ai
Tiếng xưa còn đọng ngân dài trong ta

Đêm nghe vẳng tiếng tù và
Hình dung rộn rịp thuyền xa về bờ
Lao xao đánh thức cơn mơ
Tiếng xưa đâu đã phai mờ thuở nao

Trưa hè tu hú gọi nhau
Khi vui lúc thảng... trên cao mé đồng
Bây giờ nắng có còn không
Tiếng xưa vang mãi hoa vông đâu tàn

Xế nghe bìm bịp khẽ khàng
Về thôi ... nước sẽ đầy tràn không lâu
Nếm qua mùi vị cơ cầu
Tiếng xưa có mấy ai đâu được là

Vạc sành tấu nhạc ... hòa ca
Trong im ắng đó ... đêm qua ngạt ngào
Bây giờ phố thị lao xao
Tiếng xưa có lẽ tăm hao mà tìm

Trưa hè cây cỏ lặng im
Gục đầu chết khát rễ tìm mạch sâu
Nghe thình thịch trên nổng cao
Tiếng xưa con chữ nát nhầu gót chai

Lũ chim ríu rít cuối ngày
Quây quần cổ thụ chung hai ba đời
Một hôm ngả rạp chơi vơi
Tiếng xưa mất mát ngậm ngùi ra đi

Chỉ nghe chỉ có thầm thì
Hai bờ đom đóm những vì sao đêm
Con thuyền rẽ nước êm êm
Tiếng xưa duy nhất khó tìm đâu ra

Cơn giông số kiếp cũng qua
Bão đời đã quét trôi xa dặm ngàn
Tưởng là mọi thứ vỡ tan
Không ... Trong tim đã bảo tàng Tiếng Xưa

NhàQuê Sep18, 2020
CÓ LẼ LÀ NIỀM VUI
( Cám ơn tất các em ... thuở cùng mái trường )
Giờ nầy bên ấy sáng hai mươi
Xa cổng trường hơn bốn chục rồi
Tất cả dần dà lui quá khứ
Mấy lần ảnh cũ giỡ ra coi
Lần tay bấm đốt đoạn đời dài
Bảy nổi ba chìm những đổi thay
Cũng có nhiều trò còn nhắc nhở
Bao nhiêu đủ cảm hạnh duyên nầy !
Cám ơn tất cả các em xưa
Mấy tháng quê xa cũng mới vừa
Trở lại thăm quen, bè bạn cũ
Tưởng rằng còn dịp ... ngỡ rằng chưa ...
Ngờ đâu nhân loại trùm tang tóc
Sáng dậy mới hay được sống còn
Nên chuyện đi xa đành dẹp hết
Xin gởi Mong Chờ tiếng cám ơn
Thầy trò gặp lại tóc như nhau
Khác hẳn ngày xưa xanh mái đầu
Ý nói các em ngồi phía dưới
Nhìn lên bảng phấn bụi bay bay
Mười hai tháng tiếp vòng xoay
Ta còn gặp lại nơi ngày không ta
Những lời mừng chúc từ xa
Vớt lên từ khoảng bao la tình còn
Thêm vào trang sách ngữ ngôn
Mạ vàng bìa cứng... bảo tồn ngăn riêng
Vuông thơ từ độ nỗi niềm
Ta trân quý mãi cái duyên cõi người
NhàQuê Nov20, 2020
☆☆☆☆☆
TẢN MẠN
BẠCH THẦY
Đệ tử từng quan chứ ị sao
Cho dù cơm lính chẳng là bao
Chiến tàn lãnh đạn hơn mươi xấp
Đất mới dung thân lấy vậy xào
Mấy chốc dưng không thành ... sĩ ... sĩ
Mai đây chắc nổi tiếng ào ào
Chỉ Thầy biết tánh ưa khều ngoéo
Để bụng … không thì khắp nhốn nhao …. Nghe Thầy !

NhàQuê July19, 2019
Quạ: Heheee... Ờ THÌ ĐẮC Ý
Cái thời vang bóng.... ịnh hai sao
Pháo lệnh vang rền... chảnh biết bao
Bởi mến sai quân ngày phục dịch
Vì thương cậy gió đêm xì xào
Số cao cả hưởng thân hoành phát
Phận hẫm cùng thua nước đổ ào
Sĩ tót lên mây ngồi hí lộng
Coi chừng híp mắt trượt chân nhào
á nghen

BN20.7.20
HƯỚNG TỚI TRỜI SAO

Ở xứ trên cờ cũng vẽ sao
Mà dân khổ ải biết là bao
Tiêu đề hạnh phúc điều không tưởng
Khẩu hiệu hòa bình món cũ xào
Giỏi khấu thiên triều ... mua phế bẩn.
Đương nhiên hàng Mỹ ... phẩm tầm cao
Màu xanh đỏ trắng ... mười ba vạch
Ngũ thập hùng tinh ... đỉnh tự hào !

NhàQuê July20, 2020
HỎI ???

Nước gì những sọc có nhiều sao
Năm chục tiểu bang dân biết bao
Thức ăn món cứng không hề tưởng
Đồ uống nung mềm chịu nấu xào
Cường quốc ghét trò chơi lấn đất
Đại bàng xòe cánh rõ danh hào
Lao đao bệnh dịch mà hưng phấn
Lừng lẫy trời mây vẫn tiến ào
Lịch sử mỏng manh từng tấm lịch
Phát minh vĩ đại được nâng cao

Minh Đồng
TỘI NGHIỆP

Hoa phơn phớt tím đẹp mê hồn
Tội phải vì đâu nhốt chậu bồn
Vốn dĩ phiêu du cùng sóng nước
Chôn chân hỏi có thấy buồn hôn ?
BN <<CÓ THẤY BUỒN HÔN kiếp lạc loài?
Bồn hoa chăm chút đẹp nhân hai
MÊ HỒN Ai đó trào thi hứng
Nếu cứ lang thang Ai đoái hoài>> BN
Sẽ có mai kia chật nít nhà
Chi cành rể lá mọc thêm ra
Tươi xanh chắc hẳn còn chăm chút
Rau sạch lên mâm cọng sắp già
BN<<Đã SẮP GIÀ SAO... vẫn ngọt ngào
Giữa vườn muôn sắc dáng thanh tao
Ai đành đem biến thành ... rau sạch
Không quý hương hoa cũng nỡ nào>>BN
Canh chua trộn gỏi dĩa tô sành
Cá lóc lươn vàng trái ớt xanh
Phút chốc tàn đời thân ở trọ
Hay đành héo úa giữa chung quanh ...
BN ...CHUNG QUANH mấy lão ngó hơi... tà
Cứ mộng say mèm quyết chẳng tha
Chẳng biết đang hù hay .... chén thiệt
Thôi thì khuyên để tự nhiên nha...BN
Xinh tươi sao lại gọi sầu riêng
Từng múi thơm tho một thuở ghiền
Tuy vậy có người không chịu được
Nay nhiều chỗ đặt thế ưu tiên
Đem so với những loại hoa vàng
Vạn thọ chưa thành thứ hạng sang
Hoa cúc tùy màu riêng ý nghĩa
Sầu riêng có lẽ chút hương loang
Cám ơn người đã chụp hình nầy
Cho kẻ xa nhà chút giải khuây
Dù đến nhiều nơi trên quả đất
Nhưng tầm hiểu biết dễ đâu đầy
Thầy xưa hội họa dạy pha màu
Nếu tím và vàng để cạnh nhau
Mỗi một đều tôn thêm sắc thắm
Tình cờ khám phá đến lòng nao

NhàQuê July20, 2020
THƠ CŨ
Trích Bài: TRỞ LẠI ĐƯỢNG XƯA
......
Để ta ghé vô nhà thằng bạn
Mượn chiếc xuồng ba lá bơi qua sông
Phía bên đó có lục bình nhiều lắm
Biết vẫn yêu tim tím mỗi nhành bông
Hay lại muốn xế đi lên trên ruộng
Lúa đang đòng ăn mồng cả bầy rô
Mồi kiến vàng mới xào thơm phưng phức
Chiiều nay chắc là có tộ kho khô
Tản Mạn Sắc Màu
Vàng
Trong muôn vạn sắc quý màu vàng
Trải suốt cơ cầu lẫn thịnh khang
Đứng giữa nhân quần đầy khí phách
Hòa cùng thế giới mực hiên ngang
Hình chung nhiệm thác từ tiên định
Cá biệt ân trao ngụ ẩn tàng
Nếu cõi trần nầy ai trách phận
Về riêng hãnh diện cuộc đời đang
NhàQuê July13, 2012
Nói Với THƠ (2)

Giữa thinh lặng nghe dòng suối hát
Lâu ngày thành khúc nhạc in sâu
Hóa mềm khác thuở ban đầu
Điệu vần kết nối nhịp cầu văn chương
Từ lúc đó đời thường bỗng mới
Tắm sông xa gội được chua phèn
Thăng trầm đi nữa nào quên
Huống hồ tâm ý dệt duyên đời nầy
Năm tháng tiếp trồng cây ướm hạt
Vườn riêng rày ngan ngát hương hoa
Ánh trăng xưa vẫn màu ngà
Đủ soi sáng được lòng ta rạng ngời
NhàQuê
☆☆☆☆☆
Bài Nháp: Sinh Nhựt 74
(75 tuổi Ta, không biết tuổi Xiêm là bao nhiêu)

Hồi hưu tính được tám năm tròn
Tự lượng trong ngoài đánh giá: ngon
Thể chất xem chừng còn "cứng cựa"
Tinh thần có lẽ chậm hao mòn
Bao nhiêu cũng đủ xài hào phóng
Mọi thứ cho cùng điểm nét son
Bảy mấy hồi xưa đà chống gậy
Đường trường lão vẫn chạy phon phon
(Ơn Trời Thọ-Phước-Lộc dường non)

NhàQuê 2017

Tóc
Trên đầu tóc chỉ bạc hoa râm
Tụi Mỹ thường hay đoán tuổi lầm
Chúng nói mầy chừng đâu bốn chục
Ta rằng tớ thuộc loại "Ba Lăm"
Đôi khi chỗ mới đòi ... xem thử (ID)
Mãi riết nơi quen khỏi ... ngó chăm
Sáng dậy soi gương ... nào thấy khác
Thời gian có kẻ bảo chơi khăm
NhàQuê 2017

Tay Chân
Đủ cả tay chân ... đủ tứ chi
Nằm ... ngồi ... đứng chựng ...tiếp theo đi
To xương lối xóm khen ưu điểm
Thấp tướng dân gian xếp thứ nhì ..... (nhất lé nhì lùn)
Miễn được như thường gì cũng có
Còn hơn khác biệt có mà gì
Cao Xanh sắp đặt đâu ra đó
Xấu tốt hèn sang số đã ghi
NhàQuê 2017

Da
(Bài cũ)
Vàng
Trong muôn vạn sắc quý màu vàng
Trải suốt cơ cầu lẫn thịnh khang
Đứng giữa nhân quần đầy khí phách
Hòa cùng thế giới mực hiên ngang
Hình chung nhiệm thác từ tiên định
Cá biệt ân trao ngụ ẩn tàng
Nếu cõi trần nầy ai trách phận
Về riêng hãnh diện cuộc đời đang
NhàQuê July 17, 2012

Từ Zero
Hàng ngày lướt mạng cứ đều chi
Khởi thủy như ai chẳng biết gì
Lính lác lần hồi leo tới Mod
Điều Hành lắm lúc duyệt văn thi
Thời gian ... tích lũy ... thành kinh nghiệm
Thiện chí ... đam mê ... hóa diệu kỳ
Cố luyện mong sao đời hữu ích
NhàQuê lột xác ... ắt đôi khi !
NhàQuê July 22, 2017

Lại Chu Du
Cặp cẳng ngon lành lội đó đây
Tháng Mười booked vé đến Bồ-Tây
Mươi ngày ngoạn cảnh .... tầm sơ lược
Chín tối qua đêm .... khó đủ đầy
Ước muốn thì nhiều thường khó toại
Cầu mong chút ít tạm là khuây
Thiên di bổn mạng dù hơi chậm
Cũng đủ thăng hoa cuộc sống nầy
NhàQuê July 22, 2017

** Từ Oct 20 đến Oct 30, 2017 lão sẽ đi chơi vài nơi ở Portugual (Bồ Đào Nha) và Spain (Tây Ban Nha, cách gọi trong sách xưa là Y Pha Nho)

Tản Mạn Về Sinh Nhựt
Đàn con đám cháu tụ về nhà
Gởi thiệp ... quà mừng ... tự những xa
Dẫu cảnh tha phương ... tình ấm áp
Dù đời viễn xứ ... nghĩa chan hòa
Chăng là đẹp đẽ cần lưu giữ
Ví chẳng thanh cao hãy dẹp qua
Để sống nâng tầm sao đáng sống
Làm Người thượng phẩm cõi Người Ta
NhàQuê July 22, 2017

Chân Cầu Nước Chảy
Ta trải qua mười bốn đời Tổng Thống
Có vi còn có vị đã ngàn khơi
Ta đã làm dân dưới năm chánh thể
Có chế độ còn có thứ sắp đứt hơi
Ta từng chủ nhà mà không được ở
Có muốn đi đâu cũng phải báo trình
Ta từng ngắn dài sống qua bốn xứ
Có chốn sanh ra ...chẳng gọi nước mình
Ta sống vào thời có năm cuộc chiến
Có đủ dạng hình kết phái phe chung
Ta đang yên bình ... hiểm nguy bất chợt
Có phải một ngày tất cả tiêu vong
Ta đang sống thời bao nhiêu tiến bộ
Có những tai ương khó đoán được nào
Ta đang sống cùng bịnh căn đầy rẫy
Có thứ nan y....đành bó tay sao
Ta sống trong thời dữ lành lẫn lộn
Có những miếu đền xây cất nguy nga
Ta sống trong thời giàu nghèo cách biệt
Có những nơi nương khó gọi là nhà
Ta cũng đã từng làm thơ viết truyện
Có bao câu chữ gởi gấm nỗi lòng
Ta cũng đã từng làm thầy làm lính
Có nửa đời còn ... xứ lạ lưu vong
Ta được sanh ra một ngày nào đó
Có tờ qui kỳ tạm lấy làm tin
Ta đã nhiều khi gác tay lên trán
Có điều đúng nhất ... không chi của mình
NhàQuê July 24, 2017
☆☆☆☆☆
Chủ Đề QUÊ HƯƠNG & XA XỨ

QUÊ
Qua Miền Cổ Tích
Một lần về phố xưa
Nơi tháng ngày trọ học
Dãy nhà cũ không còn
Biệt thư ai mới cất
Trụ điện vẫn một nơi
Chằng chịt dây đủ loại
Bóng đèn tuốt trên cao
Lòng đường soi có tới
Cây trứng cá mất rồi
Sân thành vườn hoa lạ
Muốn đứng lại thử nhìn
Cố đoán tên loài kiểng
Qua thêm nhiều ngõ khác
Hình như chẳng ai quen
Hay ta từ cổ tích
Tìm phần đời bỏ quên
NhàQuê Mar 19, 2010
Bức Ảnh Trời Quê
Vẫn dòng sông đó lâu nay
Mây ngang lưu luyến gió lay gợn đùa
Sóng tăn khoan nhặt đong đưa
Mạn thuyền ngân khúc khơi vừa điệu ru
Cụm trôi nương sóng phiêu du
Bức tranh cảnh sắc yêu từ bấy lâu
Dù cho lang bạt nơi đâu
Quê hương lẽ sống nhiệm mầu không phai
Từ khi xa tít dặm dài
Mỗi trong dấu vết có hai cuộc đời
NhàQuê 21-09-08
Quê Hương Một Gói Tình Cờ
Hôm qua đi vô chợ Việt
Bán buôn đủ thứ ê hề
Rau tươi cá tôm đủ thứ
Đồ nêm mắm muối phủ phê
Vừa định ra về chợt thấy
Một người trông vẻ rất quen
Lướt qua nhau hơn mươi bước
À nhớ rồi , quay lại liền
Phải chị Ba Tri không vậy
Ủa ... gặp đâu chưa nhớ ra
Sợ nhắc tên riêng thêm rối
Tôi con của ... nói tên Ba
Cùng quê nhận nhau thiệt dễ
Chị Bãi Ngao.. tôi Giồng Bông
Hai ấp của làng ven biển
Ai xa cũng nhớ ngập lòng
Hỏi huyên thuyên bao nhiêu chuyện
Từng người xiêu lạc nơi đâu
Mấy phút đứng bên kể lể
" Quê Hương Mở Gói” rưng sầu
NhàQuê June 2007
XỨ (1)
Tranh Cố Hương
Làng quê ơi xin muôn vàn tạ lỗi
Chậm viết thành lời ca tụng cưu mang
Bởi dâu biển bủa sóng ...đời trôi giạt
Hai mươi năm còn chưa hết bàng hoàng
Chừng đã gói mang theo hầu đây đó
Giở ra nhìn ru nỗi nhớ chợt dâng
Mảng vô hình trong sâu từng thúc giục
Đưa quê xa vào cung bậc điệu vần
Con rạch nhỏ bao lần trầm tắm mát
Nước sữa nâu mùa ngọt những phù sa
Đậu chân lúa hóa thân đòng kết hạt
Độ vàng ươm cơn gió gợn la đà
Biển có mặn vô vòng đành khuất phục
Trưa nắng hè hừng hực bốc hơi khô
Ai hiểu hết công nên viên muối trắng
Có phải đâu nước lã khuấy nên hồ
Trai gái quê nghèo da nâu chân đất
Guốc dép làm ngượng nghịu có đôi khi
Bẳng một dạo xóm trên và xóm dưới
Thành bà con chú bác thím cô dì
Cổ Thụ ngả hồn còn luôn phảng phất
Ngẩng đầu trông về phía biển xa xa
Đợi từ khơi từng đàn thuyền rẽ sóng
Vẻ no nê hướng về lại bến nhà
Như thế đó thật đơn sơ mộc mạc
Đã bao đời rất ít những đổi thay
Dù sống chỗ nhiều danh lam thắng cảnh
Tranh cố hương chấm phá đẹp khôn tày
NhàQuê Mar 17, 2010
Sứ Giả
Ít hôm nữa cháu về quê nội
Nén cảm dâng ta chúc lên đường
Sẽ chân bước qua vùng nhiều khác
Dây buộc ràng gọi đó quê hương
Chắc bỡ ngỡ cỏ cây lạ lẫm
Mải mê nhìn nước đục phù sa
Nghe muối trắng ngàn lời tâm sự
Về quảng đời thơ ấu ông cha
Có những người... xưa kia chòm xóm
Mơn tóc xanh... sao giống quá chừng
Sẽ ngơ ngác hiểu gì câu nói
Nếu đứng gần... ta chắc rưng rưng
Dấu chân nép bao năm lặng lẽ
Vừa nghe tin hối hả trở mình
Chút dư hương lá hoa giữ hộ
Thả miên man theo ánh bình minh
Bên kia ngày nơi nầy vào tối
Thao thức cho tâm tưởng ngược về
Viếng đất tổ cháu con Sứ Giả
Thay lời người lỡ bước xa quê
NhàQuê 03-06-2011
Có những người... xưa kia chòm xóm
Mơn tóc xanh... sao giống quá chừng
Sẽ ngơ ngác hiểu gì câu nói
Nếu đứng gần... ta chắc rưng rưng
NhàQuê 03-06-2011
Nhạy Cảm
Tủm tỉm thôi nha... hổng dám... cười
Ông Già mít ướt thiệt ta ơiiii
Sờ tim tim kể ngàn tâm sự
Vuốt tóc tóc theo vạn nẻo đời
Phố lớn chân qua chiều tẻ nhạt
Quê nghèo hồn gởi nắng tinh khôi
Cây cao tỏa bóng tàn che rộng
Nước mắt hình như ... ẩn khắp người
Trúc Giang 03.6.11
Ơ Mắm
Đậu rồng ra trái mùa vào chướng
Hương mắm đồng kho bay khắp hè
Lặt hết ao, vườn rau mướt mượt
Vàng xanh đỏ tím...đượm tình quê
Bên nầy mấy bận bày làm thử
Đầy đủ còn hơn lúc ở nhà
Cà tím thịt phai cân cá nạc
Mới vài ba đũa đã buông ra
Má nhắn về thăm Má nhớ con
Thực ra thạp mắm mới vừa ngon
Má kêu biết tánh hay thèm vặt
"Mình nó nửa ơ dễ có còn!"
Giờ có con dâu gốc Cà Mau
Mỗi dịp xuống thăm dẫu thế nào
Cũng bếp sân sau đun bún mắm.
: "Cha đừng ăn tiệm hổng ngon đâu!"
Lúa trỗ đòng đòng bông súng nở
Càng cua, rau chốc, ngọn khoai lang
Giàn nhạc sẳn sàng chờ hợp tấu
Mới đó mà nay đã ngút ngàn!
NhàQuê Sep 01, 2008
Vì Đó Là Hương Quê
Thiếu bạn bè thân vắng ruột rà
Sơn hào hải vị chất quanh ta
Cũng không sánh nổi rau đồng ruộng
Càng chẳng bì so ơ mắm cà
Cọng đắng thấm hồn quê bỗng ngọt
Rượu cay đậm vị nước thêm ngà
Sông trôi biển cuốn đời lưu lạc
Mới khát khao thèm…đến xót xa
Trúc Giang 01.9.08
XỨ (2)
Trong Cổ Tích
Xóm nhà tôi nghèo như nhau nên khỏi
Làm hàng rào chi mất công
Để cho vui mấy đứa nhỏ xúm trồng
Mấy cây bông dành cúng rằm
Đem chưng bàn thầy học
Phía đàng sau ít bụi sả bụi gừng
Rau thơm bạc hà cây ớt hiểm
Tới khi cần ra hái nhổ tươi chong!
Phần trước liền nhau thành một dãy
Bện lá chuối khô làm banh đá sẳn sân
Ranh chưa có cho người và cho đất
Thấy vắng tìm nhau như nam châm
Từ giao thông hào dọc theo đường cái
Mấy đứa nhỏ xưa giờ chia hai phe
Không còn kiểu đánh trổng đánh u chí chóe
Đạn réo vì vèo, đạn thiệt... nhớ cho nghe!!!
Lằn ranh ai mới. Vẽ.
NhàQuê 2006
Rặng Bần
Cây thông xanh dựng mừng ngày Chúa Giáng
Nhà nối nhà đèn chớp đỏ xanh
Mờ bên sông rặng bần quê ngoại
Xuồng Má chèo về giỗ ngày mai
Từ vàm vô hai hàng đom đóm
Nhịp nhàng ngầm lóe rạng phút giây
Ba theo quân về đây lần chống giặc
Nơi nầy thành quê ngoại của con
Hai bờ chỉ giờ xuồng ba lá
Đúng giỗ lại qua một năm tròn
Pháo dập bên kia nghe Má khóc
Xa xa bần, đốm và bùn non
Trước sanh tôi Má buồn hơn nhiều gấp
Giờ cháu con đầy đống đầy đàn
Cỡ Má nay không còn ai hết
Ghe sau nầy gắn máy gọn gàng
Thay Má yếu hàng năm đi giỗ
Phía kia sông phía ngoại họ hàng
Dòng sông chung vẫn miệt mài ra biển
Bờ bên nầy trai trẻ dần xa
Tôi cuốn hút sóng triều thành thị
Đôi ba năm mới trở về nhà
Đến bây giờ mờ tăm mất biệt
Kể từ ngày xứ lạ bôn ba
Biết hẹn ra sao yên lòng với chính
Tối hôm nao ngủ dưới rặng bần
Nhớ chi li cái đêm vượt thoát
Hướng vàm kia thương Má vô ngần
Sẽ nghêu ngao bài ca rất cũ
Không đuôi đầu có giọt mặn lăn
NhàQuê 2007
Con Lộ Đất
Em kể lại tôi nghe
Con đường xưa bây giờ tráng nhựa
Vẫn vắt ngang qua mấy ấp quê mình
Những cây cao cây còn cây đà đốn
Nhìn lạ làm sao!
Trong ký ức một mình tưởng lại
Con đường làng cát nóng vuột da
Tôi thằng bé chân trần đi học
Băng qua nỗng cao khổ ơi là
Chạy từ đoạn một
Đầu trên kia có miễu Bà Bèo
Phía nọ giáp làng bên Giồng Nần, Đục Mộ
Người ở xa biết làm sao nhớ
Riêng tôi quen như từng ngón tay mình
Chia phe phục kích
Đi học sớm chun vô bụi núp
Đợi tụi nó ngang nhảy ra hù
Mới vô trường đà trèo lên một bậc
Sách chẳng nói nhất quỷ nhì ma đó ư
Đường thêm ma nữa
Con ma giờ đây nhớ thương đường cũ
Đêm chiêm bao đi lại bao lần
Vẫn y nguyên từng chùm cây dại
Nhàn hạ trổ hoa đâu chờ Xuân
Tôi thằng bé chân trần
Ước bỗng làm hạt cát!!
NhàQuê 2007
Chợt còn chợt mất
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm
Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm
Từng góc phố vẫn còn in kỹ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời nay dã mất
Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ
Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt
Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trãi bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật.
TrúcGiang 13.9.06
Bài Họa: Dòng sông kỷ niệm
Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má giấu buồn sâu thẳm
Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm
Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất
Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ
Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt
Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cả cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật
NhàQuê 10/2006
XỨ (3)
Một Đời Hư
Ký ức dẫn về thuở chơi ngông
Qua từng bờ nhỏ vắt ngang đồng
Vai đeo bịch đệm vài chai rượu
Sợ hụt giữa chừng lại mất công
Rau muống dưới mương cá đổ lờ
Canh chua món nướng thảy đơn sơ
Giữa sân đệm trải trăng vừa sáng
Gọi hú chòi bên ...nhập cuộc cờ
Vài chai quên hết họa qua phân
"Thượng giới" khó như dưới cõi trần
Rượu đế trong veo mồi nóng hổi
Chén thù chén tạc rộ cười rân
Đêm nay nhẩm tính lại từng người
Có đứa từ lâu bỏ cuộc chơi
Ngủ giấc miên man vùi thế sự
Trăm năm ...Ờ nhỉ ...cũng xong đời
NhàQuê 03-08-2011
Lối Trăng Theo
(Cảm Tác Theo Một Câu Hỏi)
( 13-25)
Người hỏi bên nầy có nhớ Trăng
Quê hương di trú thể nào bằng
Cho dù trời đất vầng chỉ một
Nhưng áng trong ta đến những hằng
Ấu thơ lấp lánh dãy ngân hà
Cổ tích mơ mình khoác áo hoa
Nhẹ hễu thân phàm đi dạo khắp
Muôn vì tinh tú mấy trùng xa
Đôi tám bỗng nhiên trăng diễm tình
Như gần... chợt vợi... thoắt lung linh
Ngàn năm ngây ngất bao trang khách
Nhà đối… trăng ai… tưởng của mình
Vác súng lên rừng thuở đảo điên
Nhớ trăng phố thị chiếu nghiêng nghiêng
Nói lời giã biệt…. còn như thiếu
Vác súng lên rừng thuở đảo điên
……………………………
NhàQuê 2009 - 2011
Tháng Tư
Hoa Xuân vừa kịp nụ
Đã tính chuyện mùa Thu
Đi về Đông xem lá
Có nơi Hạ vẫn còn
Bốn mùa thay phiên đến
Khác nhau khoảng ngắn dài
Tiêu pha người mỗi cách
Đất trời chẳng riêng ai
Từ khi đời di trú
Nhiệt đới gởi sau lưng
Màu da ngày thêm sáng
Còn lại thảy như chừng...
Quên được tháng tư chăng
Cỏ mục còn chưa bằng
Xô đời vào lối bí
Vây quanh những khó khăn
Hàm ân tình nhân loại
Rưới lên chút ngọt bùi
Kéo lành vùng thương tích
Vậy cũng xong kiếp người
NhàQuê 19-04-2011
Về
Quê tôi chỉ hai mùa mưa nắng
Không Đông buồn tuyết trắng như đây
Tôi đã đáp câu nầy
Biết bao lần hăm mấy năm xa xứ
Chiều qua thêm ông già người Ý
Ngồi cùng bàn gợi chuyện làm quen
Tóc tôi đen
Còn ông toàn màu trắng
Sau một hồi yên lặng
Ông hỏi tôi đến từ đâu
Phải mất giây lâu ông mới hiểu
Tôi là người Việt Nam
Theo lớp sóng khốn cùng
Làm cánh chim di trú
Còn ông mai về quê cũ
Như nước xanh Địa Trung Hải
Trở lại nguồn
Tôi hình dung những con đường
Đi lên hình trôn ốc
Chúng tôi cầu chúc giã từ
Hai tay xiết chặc
Bề ngoài khác nhau màu sắc
Sâu trong lòng có những điều như
Chuyện giản đơn cũng làm tôi suy nghĩ
NhàQuê Jan 18, 2009
XỨ (4)
Gặp Cỏ Cây Quen
Đứng góc công viên... buổi sáng Hè
Nơi miền Đông Bắc vẻ đang khoe
Tần ngần dừng lại hình ghi vội
Gặp nét quê hương khó thể dè
Bỗng nhiên trong dạ lại đâm lo
Chịu nổi làm sao lạnh cóng giò
Áo nỉ khăn quàng còn muốn uể
Mặc dày mấy lớp cũng co ro
Xa xứ gặp nhau biết mấy mừng
Giống cây nhiệt đới… biết đâu chừng
Từ miền sông rạch... tình cờ lạc
Xa xứ gặp nhau biết mấy mừng
NhàQuê Aug 20, 2011
Đi Lạc
Tới ngã tư nhìn hàng phố mới
Biết mình đã lạc trên quê hương
Phần tư thế kỷ đâu xa lắm
Mà sao ngớ ngẩn đến lạ thường
Nhắm mắt định thần trong phút giây
Cố tìm cổ tích sót đâu đây
Ta như đang giữa khu đồng bóng
Khoác áo đủ màu tranh múa may
Ta hỏi thăm ta... xem ai biết
Trả lời... ngôn ngữ khác không ngờ
Rút ra đồng lẻ làm sấp ngửa
Rồi đứng bên đường hát ngu ngơ
NhàQuê 02-08-2011
Mưa
Qua hồi nắng ấm vừa sau Tết
Mây giăng xà thấp gió Tây Nam
Những trận mưa mùa hay bất chợt
Đủ ướt áo người đủ giữ chân
Phải chi ta được là giọt nước
Lất phất cho đời viết thành thơ
Hay bay nhẹ hửng... xòe cánh lá
Trên cây lượn xuống chỗ đang chờ
Nhất định không làm cơn thịnh nộ
Không làm tia chớp không gió giông
Để cánh vườn ươm mai hé nắng
Vừa nức đêm qua điểm nụ hồng
NhàQuê 08-06-2011
XỨ (5)
Lá Thư Không Niêm
Bữa nay nhân ngày sanh của bạn
Gởi chúc vui và gởi đôi điều
Đã bén gót theo qua khắp cõi
Quê hương nghèo… mảnh đất tôi yêu
Những nơi nói vài lần có đến
Sau chiến tranh cả trước hòa bình
Dấu chân in hai mùa thân phận
Nhắc mỉm cười về chữ nhục vinh
Có nhiều chỗ bạn chưa ghé lại
Sâu trong tôi vẫn sống rộn ràng
Không trách sao kể ra thiếu sót
Đến nơi nầy do việc làm ăn
Còn nhiều lắm Giồng Chàm, Giồng Quéo
Nào Tân Hưng , An Hiệp , Lâm Vồ
Chợ Bến Bàu, Chợ Ngoài, Bà Khắc
Cầu Ngang, Đục Mộ, Gảnh, Vàm Hồ …
Cũng có những bây giờ tên mới
Kể từ khi những gót chân chai
Những nhát cuốc rừng xưa ngã rạp
Những phong lưu rách nát hình hài
Ngôi nhà đó thầy từng khách quí
Nay đào kinh ngủ dưới hàng hiên
Đêm Hè nóng sao lòng lạnh ngắt
Chắc chưa ai thấu được nỗi niềm
Nhưng tất cả chua cay đắng ngọt
Thấm vào trong dòng máu luân lưu
Buồn về tim… trở ra tinh khiết
Như vừa xuyên qua khỏi mây mù
NhàQuê Nov 25, 2010
Đất Lành Chim Đậu
Thường hay kể chuyện về một nơi
Hè sang biếc lá tận chân trời
Thu vàng đỏ tím ...nhiều hơn nữa
Đẹp khác đâu tranh...đẹp tuyệt vời
Từ cây trơ trọi mùa Đông giá
Tuyết đóng thành băng kết thủy tinh
Ánh nắng mùa Xuân bừng một sớm
Sáng ra đất mỉm nụ cười tình
Nên hay gọi đó chốn Thiên Đường
Đời sống an lành nếp kỷ cương
Ra phố gặp chào như bạn hữu
Lời đầu bập bẹ... tiếng yêu thương
May mắn làm sao đến xứ nầy
Quê mình đố kỵ nghĩ buồn thay
Ban đầu chán cảnh thân vong quốc
Giờ cảm thâm ân ...giúp được vầy
NhàQuê 04-03-2011
Nổi Khùng
Ngược dòng trở lại Tháng Tư xưa
Qua những đoạn trường số đẩy đưa
Yên ổn đời thường lòng khó ổn
Vết thương lâu lắm tưởng như vừa...
Mới biết những gì đều có thể
Vá lành... riêng chỉ mảnh tâm can
Đi qua bao khúc đời lừa mị
Mới thấu... niềm đau gánh phũ phàng
Nầy hãy... cho ta một bữa khùng
Như người cõi khác nói lung tung
Có rơi xuống thác từ cao độ
Mới thấm cùng chung máu Lạc Hồng
NhàQuê 30-04-2011
Tạ Ơn
(Nhân Mùa TẠ ƠN Hằng Năm)
Tạ Ơn nước Mỹ đã cho
Chỗ nơi tá túc ấm no bước đầu
Cố hương suốt kiếp ngựa trâu
Vô phương tiến thối nỗi sầu khôn nguôi
Nhìn con nước mắt chực rơi
Cam đành ly xứ may đời đổi thay
Ngày đến đây đất nước nầy
Mấy trăm năm đã dựng xây chỉnh hoàn
Gẫm mình tủi thẹn hổ han
Nhờ tay đồng loại vai quàng xoa đau
Tục ngữ ta hằng có câu
Nghĩa đền ơn đáp thâm sâu ghi lòng
Ăn trái nhớ người cây trồng
Nhân ngày xin gởi đóa hồng vạn ân
NhàQuê
Đường Xưa
Con đường đều đặn hàng me
Ngày xưa râm mát xe chưa dập dìu
Còn chăng lối mộng những chiều
Gió lay vừa đủ yêu kiều dáng thanh
Mỗi Hè từ giã thị thành
Mùa Thu trở lại lá xanh đã vàng
Bảy năm tiếp nối mùa sang
Ngờ đâu có lúc bẽ bàng chia xa
Đếm buồn trên xứ người ta
Nhớ về đường cũ đã là trùng khơi
May sao cất kỹ một thời
Thường đưa dạo lại vùng trời tưởng đâu...
NhàQuê Apr 06, 2011
Bài Thơ Viết Tặng Hoa Chanh
Tặng em hoa trắng tinh khôi
Cho ngày mới khác... nhắc hồi xưa xa
Từ cầu gãy nhịp long đà
Dưới chân nước chảy lại qua vô hồn
Người đi về phía hoàng hôn
Người nghe âm vọng tiếng cồn vẳng đưa
May thay ngưng bão giao mùa
Hai bờ Đại Lục tin đưa một ngày
Còn ngờ chừng rõ mừng thay
Mấy mươi năm dọ đến nay mới là
Cám ơn chi xiết mái NHÀ
Quê hương thu nhỏ ...bao la liền cành
Giờ em trắng muốt Hoa Chanh
Ngày Xưa Gặp Lại thơ dành ngợi ca
Tình quê xứ Bến hiền hòa
Cù Lao ba dãy...phù sa vun bồi
Dù nay góc biển chân trời
Điệu vần em dệt sáng ngời Nữ Lưu ...
NhàQuê Sep 26, 2010
☆☆☆☆☆
Chủ Đề THU

Mùa Màu Sắc
Mùa Thu mùa lá em yêu thích
Đã rủ nguyên đàn đáp kín cây
Sáng ra đứng đợi người qua ngắm
Quên vịn vào cành chao nghiêng bay
Hỏi em... em thích lá màu nào
Dáng hình em chọn phải ra sao
Anh xếp chúng thành điều mong ước
Ờ ...hiểu như tim nhịp dạt dào
Nhớ đợi đừng đi đâu xa nha
Vuông sân mát rượi góc vườn nhà
Thu về cho dẫu hoa lá rụng
Còn nụ búp tình nở thiết tha
Chùm nắng ban mai ấm dịu dàng
Thích không anh tặng ...lấy điểm trang
Long lanh ngọc biếc nơi hò hẹn
Nhớ nhé đứng chờ nhớ nhớ sang
Anh sẽ đưa em đi xem lá
Người xưa bút tả thiếu... thiếu nhiều
Vẽ lên chiếc áo màu tình tứ
Mùa của bắt đầu... thuở dấu yêu
NhàQuê 21-09-2009
Về Thu
Ngọn gió đầu mùa tạt hắt ngang
Trên cao khóm lá điểm hoe vàng
Hè còn gượng gạo lơ thơ nắng
Trang điểm sắc màu Thu bước sang
Nhớ trước đọc thơ Lưu Trọng Lư
Thèm sao được ngắm lá vàng Thu
Nhìn nai đứng lại bên dòng nước
Uống giọt trăng tan ...suối tỏa mù
Lắm lúc xuyên qua đoạn đường rừng
Nai bầy gặm cỏ dáng ung dung
Bức tranh có thật bình yên lạ
Người vật nhìn nhau chẳng ngại ngùng
Hăm mấy mùa Thu vùng Đông Bắc
Bấy lần xúc cảm trước thiên nhiên
Thu riêng nay đã tiêu pha hết
Còn chứ ... Trong sâu lẽ diệu huyền
NhàQuê Sep 01, 2009
Thu và Trăng
Mỗi ngày buổi sáng thêm se lạnh
Lá úa buồn hiu tản mạn bay
Chim nhỏ ngoài khung đâu mất biệt
Thèm nghe tiếng hót ửng ban mai
Rả rích ... xua lùi nắng chói chang
Triên hồ chim chóc họp từng đàn
Đợi đêm tĩnh mịch cùng di trú
Tay vẫy bao lần chúc thuận an
Muôn thuở mùa Thu đẹp dáng riêng
Nửa sầu nửa mộng đứng vai nghiêng
Gánh vầng trăng mõn lòng phong kín
Chưa hé ngàn năm một nỗi niềm
NhàQuê Sep 30, 2009
Khi Mùa Lá Đến
Lá kỳ nầy đổi vàng rất lạ
Vừa ngã màu mưa xuống rụng ngay
Biết làm sao lời trần cho đủ
Cùng Thu về em quẩn quanh đây
Em vẫn còn yêu mùa lá chứ
Cho thơ lãng đãng chút u hoài
Cho trăm năm đến bừng hò hẹn
Cho thuyền tình neo bến đợi ai
Mùa Thu mới chất cao thêm nữa
Chiếc lá nào đầy ấp nhớ nhung
Mang yêu thương năm dài hôn ấm
Thật thà trao và mãi khôn cùng
NhàQuê Oct 10, 2007
Đường Thu
Thu đến đúng kỳ chờ trước cửa
Sáng ra sương lạnh ứa hạt buồn
Cuộc nhớ dẫn đi về xa lắm
Có đời xích lại hẹn tròn vuông
Trời đất vào mùa... năm mỗi năm
Ấm lạnh biểu đồ biên độ tăng
Khung kiếng mờ mờ lau mấy lượt
Nghe trong ấm áp dễ đâu bằng
Cây cảnh bưng vô để trong nhà
Tới lui ngắm nghía mấy nụ hoa
Trái mùa vụt búp...màu thanh thoát
Có phải nhắc về thuở rất xa
Ta vái đêm nay được nằm mơ
Đi lại đường xưa... buổi đứng chờ
Áo bay hai vạt thu nghiêng xuống
Làm rớt vô tình ..nốt bâng quơ
Câu chữ sao ta nghe như nhạc
Gom hết lạ thường ... gói hành trang
Đứng đợi chuyến tàu từ dĩ vãng
Tìm ra thấp thoáng giữa muôn ngàn
NhàQuê 22.09.10
Phải Rồi
Phải rồi tại bởi mùa Thu
Vàng ươm ngày đó vân du lòng người
Hành trang đầy ắp tiếng cười
Diệu kỳ qua khỏi dòng đời khô khan
Phải rồi bởi tại Thu vàng
Màu ta yêu quý muôn ngàn xa xưa
Bỗng hôm gặp gỡ giao mùa
Thả tơ óng ánh đong đưa rất gần
Phải rồi trong cõi hồng trần
Bốn mùa mỗi sắc xoay dần khoe khoang
Chỉ Thu rất đỗi dịu dàng
Căn nguyên tiền định thành trang diễm tình
Phải rồi muôn thuở Thu xinh
Có thơ ca ngợi lung linh trăng ngà
Có cành trúc uốn la đà
Dòng sông ngày cũ mượt mà còn nguyên
Phải rồi Thu có dáng tiên
Hiền lành xoa dịu vá liền hư hao
Ta chừng chạm được ước ao
Ngàn năm cổ tích ghé vào vườn ươm
Phải rồi dẫu mấy liền trơn
Nhờ Thu có phải xua cơn trở lành
Vàng Thu mãi đẹp long lanh
Nên thơ hương thắm nên cành nhung êm
Phải rồi gần lắm ngày đêm
Mỗi khi vắng lặng biết tìm nơi đâu
Cho đời có gặp bể dâu
Vườn riêng dấu khắc vẽ màu nghiệp duyên
Phải rồi mỗi sáng nào quên
Mở vườn huyền thoại nhìn lên cây cành
Hoa nào đã nở đêm thanh
Cành nào thêm nụ... lá xanh nức chồi
Phải rồi cánh soải muôn nơi
Tháng năm đâu đã bên đời quạnh hiu
Vẫn còn ấm áp tin yêu
Gập ghềnh dốc dựng cũng nhiều nhớ thương
Phải rồi mối kết tơ vương
Tay trong tay hẹn ...lên đường về nơi
Trở hồi chốn cũ xa xôi
Thuở xưa từ đó giạt trôi hồng trần
Phải rồi chẳng chút phân vân
Gởi trao tròn trịa ân cần từ khi
NhàQuê 04-10-2011
☆☆☆☆☆
HÀNH HƯƠNG

Hành Hương
Đêm nằm mơ thấy ta về chốn cũ
Bước liêu xiêu qua hết những con đường
Bỗng dừng lại ngã tư quen ngày trước
Thân thương
Ta cúi xuống nhặt lên viên sỏi nhỏ
Xưa nằm chờ hằng bữa tiếng chân qua
Viên cuội nói bao năm thầm mong đợi
Người xa
Ta còn nhớ từ khi rời đất thánh
Dòng sông xưa man mác chảy trong lòng
Tất cả kết tinh miếu đền tôn kính
Long lanh
Bởi từ đó ta vào đời ngẩng mặt
Bởi có em, ta lẻ bước hành trình
Và bởi có một người ta thương quý
Hành hương
NhàQuê
Hoài Hương
Chim mỏi cánh hồn bay về phương cũ
Nhớ cành xanh bóng lá phủ bên đường
Tiếng cười trong vương vất ngàn năm trước
còn vọng yêu thương
Chắt chiu giở những ngăn đời nho nhỏ
Tưởng chừng như phai nhạt dấu triều qua
Trong cõi vắng có ai ngờ vẫn đợi
ru buồn xót xa
Bước chân sáo vào tim ta rất thánh
Nhịp êm êm nghe nhớ đến nao lòng
Đưa tay với.. chợt ảo mờ bóng kính
lệ nhòa long lanh
Bởi ngày ấy em thẹn thùng ngoảnh mặt
Nén đau thầm ta lạc bước ngàn phương
Giấu thật kín khoảng trời xanh yêu quý
biền biệt quê hương
Trúc Giang