Thơ Nhạc Mùa VU LAN:

MƯA THÁNG BẢY

Mưa tháng bảy ướt ngày rằm cho mẹ
Vạt áo xưa giờ khuất nẽo chân trời
Tay níu áo nay không còn thơ dại
Lòng rưng rưng mưa tháng bảy mù khơi
Ngày tháng cũ đứa bé con chân đất
Mép đò nghiêng ngồi với mẹ qua sông
Trường An-thạnh gạch vôi màu tập mới
Buổi học trưa bù mắt cắn nổi mòng
Con theo mẹ những năm dài lận đận
Trường làng quê tay lấm vở học trò
Chinh chiến tới mẹ trở về trường chợ
Nét chữ con thôi nghiêng sóng con đò
Ðường lộ đá hàng me trưa thở hắt
Bóng mẹ hiền con nắng đổ trên vai
Ngày hai buổi bụi đường và bụi phấn
Bóng mẹ nghiêng bóng con lớn hình hài
Ngày họ đến mẹ phải về vườn ngoại
Tiếng ê a âm vọng tiếng binh đao
Ba hấp hối người ta không cho gặp
Tiễn ba đi lòng mẹ sóng ba đào
Nơi xứ lạ con mỗi người mỗi ngã
Con đường quê xa tít ở nơi đâu
Chuối ba hương đậm nắng đã da màu
Ngày mẹ yếu chỉ mắt còn nói được
Ðêm tháng bảy mẹ đi không nói trước
Cõi trời kia ba đã hẹn mẹ về
Mẹ và ba giờ đã hết sinh ly
Ba đở tủi ngày đi không gặp mặt
Mồng hai Tết con trở về quê cũ
Nắm tro tàn con mang mẹ trên lưng
Giòng sông đêm chiếc bắc nước ngập ngừng
Mừng đón mẹ trở về không đi nữa
Bờ đất lạnh ngoại vui nay có mẹ
Nấm mồ ba thêm mẹ ở một bên
Con gởi gấm bình tro vào với đất
Tới phiên con mẹ muốn đặt bên nào
Mưa tháng bảy ướt chỗ nằm của mẹ
Con nơi này giọt mặn thấm rưng rưng…
Trường giang
24/08/2007
Bài Cảm Họa: NHỚ MẸ

Thắp nén hương lòng Con dâng kính Mẹ…
Theo khói trầm bay hồn tủi rưng rưng
Bước con đi vẫn kề bên bóng Mẹ
Ơn chở che riêng phủ một góc trời
Đời lắm tuổi …có khi còn vụng dại
E lỡ lầm sóng lụy cuốn chìm khơi
Hôm khóc Mẹ xác thân về với đất
Mắt lệ nhòa hồn lạc một bến sông
Con ngơ ngác trước khúc đời đổi mới
Ngày chập chờn đêm lạnh vắng mênh mông
Hương khói tỏa khép cuộc đời lận đận
Bảy mươi năm nhân chứng biết bao trò
Quằn lưng gánh áo cơm từng buổi chợ
Lo con thơ …đơn độc hướng con đò
Chôn thật kín khỏang trời riêng hiu hắt
Nắng sớm mưa chiều trút nặng rát vai
Xa lạ gương soi nhạt màu má phấn
Năm tháng xoay mau rời rã vóc hài
Con lớn lên …Mẹ kể nghe về Ngọai
Mới chào đời số phận đã lao đao
Ước trong mơ đấng mẫu từ chưa gặp
Ngọai xuôi tay… còn xa xót giọt đào
Vừa oe khóc thấy đường đời định ngã
Hạnh phúc xa mù hồn vướng sầu đâu
Giữa gian truân chỉ có phép nhiệm màu
Thương con trẻ Mẹ còn an ủi được
Đưa con đến bờ tương lai phía trước
Lòng Mẹ yên…chuyến cuối đợi quay về
Lực tâm mòn da thịt xé từng ly
Nỗi đau đớn đêm ngày con đối mặt
Con tiếp đi vết thương chưa hề cũ
Đêm mưa buồn tiếng Mẹ giữa trời lưng
Linh hồn con tíu tít nói không ngừng
Ôm bóng Mẹ …Mẹ ơi… đừng đi nữa
Con vẫn ngỡ mình luôn kề cận Mẹ
Sớm tối đi về quấn quýt cạnh bên
Xác thân Mẹ nay dẫu tan vào đất
Vẫn trong con nguyên vẹn mới hôm nào…
TrúcGiang 25.8.07

Mùa Vu Lan

Mùa Vu Lan đọc bài thơ về Mẹ
Nét đan thanh vẽ lại đấng mẫu từ
Cách xa nhau mù khơi bao hải lý
Mắt ta rưng lời nói hộ dường như
Mỗi một thời bao lời ca dâng Mẹ
Đời qua thêm nghiệt ngã khắc khe nhiều
Ơn thọ hưởng càng cao dầy chất ngất
Chưa có gì đền đáp được là nhiêu
Lẽ tử sinh kiếp người hằng vẫn biết
Phút chia ly ai cũng tới bến bờ
Trong huyền diệu nhiệm mầu nơi cõi vĩnh
Vọng thân yêu đâu đó dõi mắt chờ
Trần thế nầy bước đường còn dài ngắn
Trong thâm sâu gương lộng đấng sanh thành
Lòng thanh thản nối nẻo đường công đức
Một mai xong ... ta cất bước nhẹ nhàng
NhàQuê 2007

><><><><

Thơ Trần Kiêu Bac...Hồng Vân ngâm:

NHỚ LẰN ROI CỦA MẸ .
Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời
Roi đau im lặng con không khóc
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi
Nhớ lại đòn roi, lại nhớ Người
Chợ đời trăm cảnh có gì vui
Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt
Đâu có roi mềm như Mẹ tôi
Phải chi lại có lằn roi Mẹ
Roi đời không quất đến tả tơi
Thèm Mẹ, thèm cây roi thơ ấu
Roi vẫn còn đây Mẹ vắng rồi
Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi
Nhớ lằn roi nhẹ nhớ không nguôi
Con vẫn đi theo đường mẹ dẫn
Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người .
TRẦN KIÊU BẠC