CHÀO TÁI NGỘ
Sạt Núi
Thoắt cái sườn non bỗng đổ ùm
Sơn dân hớt hãi tụ chùm nhum
Trên trời đám điểu chen bay trốn
Dưới nước bầy ngư bị phủ trùm
Đất lở bùn vùi không kể xiết!
Nhà tan cửa nát có hay dùm!
Gia tài chắt mót tiêu tan hết
Khố rách trơ thân hoảng khóc rùm !
khoailangsùng
Tin Vịt
Khoai đắng mùi…chi cứ bốc rùm
Làm ơn tắt lửa úp niêu dùm
Đêm hôm lấy sức la bài hãi
Sáng bét mòn hơi ráng kéo trùm
Núi lở sạt sườn ông Cả Đía
Nhà xiêu bở vía bác Hương Nhum
Lang Sùng coi vậy mà chơi ác
Củ độc như ri …ai dám… ùm !!!
LáVàng

Chào KhoaiLangSùng Tái Xuất Giang Hồ,
sau một năm luyện chưởng, trở lại với
yết chiêu nên NQ họa ý không nổi,
xin họa vận mà thôi!
Họa Vận Bài Sạt Núi
Ký Ức Về Bến Lở
Lang trơn trọng củ thấy thèm ùm
Khỏi nhóng khoai vườn miệt Cái Nhum
Bởi lái tranh giành dìm nhận giá
Vì mua kẹt cứng phải nương Trùm
Hàng bông lắm lúc chuyền sang gấp
Chợ búa đôi khi đổi chác dùm
Chở sắn NhàQuê xưa có bị
Bên hù phía dọa xúm làm rùm
NhàQuê
><><><><
Làm hòa
Ấy ơi! Ấy hết giận ta chưa?
Ta hứa từ nay chẳng ngủ trưa
Gặp lại Nàng Thơ, yêu sáng nắng
Xa lìa Gã Rượu, ghét chiều mưa
Siêng năng luyện Võ, cho tròn đủ
Chăm chỉ ôn Văn, chẳng để lưa
Bỏ tât trùm mền, lo đón rước:
Khách vào quán: dạ, có, xin thưa!
Khoailangsùng
Đừng Ấy Gấp
Ấy hỏi, để coi hết ấy chưa
Ừ rồi, đã tiệt ấy từ trưa
Ấy thôi, tại tánh thường hay ấy
Ấy nghỉ, lo gì ấy nắng mưa
Hể hứng, ấy dô đây phụ ấy
Từ từ, ấy vội ấy dư lưa
Đều chi, đừng nóng làm hơi ấy
Thủng thẳng, đều đều tránh ấy thưa
NhàQuê
☆☆☆☆☆
THƠ NHỨC ÓC:

An phận
(Thơ Khoán Vĩ)
Danh lợi không màng quẳng gánh lo
Kệ cha mấy kẻ khuấy ra trò
Cơm- rau một bữa chưa hề đói
Nước- thuốc dăm tuần cũng hóa no
Nhơn nghĩa thiên kim đâu có nhỏ ?
Tiền tài phấn thổ chẳng là to !
"An thân" bí quyết ai cần biết ?
Xích lại gần đây tớ chỉ cho
Khoailangsùng
Khuyên
(Khoán Thủ và Khoán Vĩ)
Lang đừng để mắt bận tâm lo
Sùng chửi làm chi bọn lắm trò:
Ngập mặt bụng đầy còn thấy đói
Tràn hông họng dội vẫn chưa no
Nhà… cầu… nuốt trửng từng phân nhỏ
Hãng… xí …ngồm ngoàm mấy cục to
Cần đến cửa quan thì phải biết
Bán buôn có khác chớ nào cho
NhàQuê
☆☆☆☆☆
THƠ VUI:

Buồn ai .... Ai buồn !
Buồn tranh chức vị ngủ không an
Buồn thức sâu đem giữ hủ vàng
Buồn bởi người yêu chê kẹo kiết
Buồn vì dân chúng chửi tham quan
Buồn nghe thiên hạ cười khôn lõi
Buồn bị thân nhân mắng dỡ gàn
Buồn cảnh giàu sang không hạnh phúc
Buồn ăn mập quá chẳng ai can

Khoailangsùng
Bài Họa: Vịnh Dương Quận Chúa** Gieo Cầu Kén Chồng
Đất Lạc đương thời nước trị an
Sao Dương quận chúa tụy tiều vàng
Gieo cầu cố chọn ngay giờ kiết
Xủ quẻ mưu tìm đúng mặt quan
Chín kiếp tu thân điều cốt lõi
Mười đời tích đức phải đâu gàn
Chân thành lố nhố người tìm phúc
Ngóng cổ hàng hàng thập nhị can
NhàQuê
** Em của Dương Thế Sung, sứ quân đất
Lạc Dương, đời Tùy-Đường. Dương Quận Chúa
gieo cầu chọn chồng lại nhằm Đơn Hùng Tín
rất xấu trai, trước là đầu đảng cướp giựt;
Nhưng đối xử bạn bè rất chí tình, thù bạn phân minh............
☆☆☆☆☆
Thơ buồn
Phôi pha
Đêm về mộng tưởng thấy người thơ
Nghẹn hỏi vì ai mắt lệ mờ?!
Ước hẹn trăm năm mà lỗi hẹn
Hứa chờ suốt kiếp đã không chờ
Ông Tơ se tóc làm rơi tóc
Bà Nguyệt kết tơ để đứt tơ
Mấy độ nắng tàn nghiêng bóng xế
Hao mòn sắc vóc sống trong mơ
Khoailangsùng
Thầy ...Phán
Nghe rên rỉ quá động lòng "gian"
Thí phước xưa nay rất sẳn sàng
Ước muốn điều chi thì cứ khấn
Cầm bằng thả nổi ráng đừng than
Ăn xong quẹt mỏ thời nào chẳng
Chọn kỹ trao lầm thế mới oan
Tháng tốt ngày lành thầy đoán giúp
Tình duyên phải đợi đủ thời gian ...
Có thể là 10 năm, 20 năm hay lâu hơn nữa,
nhưng nhất định... Khi tàn tạ NÓ sẽ quay trở lại ...đó là chân lý
NhàQuê

Thầy bói dỏm

Khi không tự nhận ý mình gian
Chẳng sợ vều môi lọt xuống sàng
Sư dỏm múa may đâu muốn khấn !
Thầy rùa bậy bạ chẳng thèm than
Chưa sơi phật thủ nên sụt sịt
Hãy hưởng song phi hết ức oan
Bài học từ nay khi muốn bói
Xem người lựa mặt...chẳng tà gian
Khoailangsùng

Thầy Độ
(Đưa tay cho thầy coi !)
Nhắm tướng nhiều khi đoán bị lầm
Trăm phần trúng phóc phải tay cầm
Rờ mo thủng thẳng xong rờ ngón
Mó khuỷu lần hồi tới mó chân
Phú quí vinh hoa truy ẩn tướng
Sang giàu hiễn đạt duyệt căn ân
Hai đồng xấp ngữa thêm nhưn nhụy
Phán tốt ai mà chẳng khoái rân !!
NhàQuê

THẦY BÓI MÙ
Cao tay thầy đoán chẳng khi lầm
Chẳng có đưa thầy lại đón cầm
Cặp mắt thầy không nhìn thấy ngón
Khoe khoang thầy nói bói luôn chân
Rờ mu thầy nói giàu sang tướng
Bát quái thầy phân phúc đức ân
Bói láo người ta đòi cắt nhụy
Thầy đi vấp té trẻ cười rân
Khoai Lang Sùng