Thơ Cười TỦM TỈM

☆☆☆☆☆
Nói Với THIẾT TRÚC TRƯỢNG
( CÂY CÙ HÈO SẮT HÌNH LÓNG TRÚC)

Cám ơn nhà ngươi: Thiết Trúc Trượng
Trang trí cho ta thành ông già
Cây màu xanh xậm dùng đi bộ quanh nhà
Chiếc màu vàng tre chống khi xuống phố

Chuyện kể ra nghe hơi ngồ ngộ
Thấy cây ba toong chủ trước bỏ lại góc hầm
Lấy chống thử chụp hình búa xua mấy kiểu
Không ngờ bị chơi khâm

Chắc tức giận ta uy nghi hơn lão
Giống nhà bác học, tợ nghệ sĩ, thi nhân
Khi khổng không xô té lăn từ thềm xuống đất
Từ đó ta thỉnh Thiết Trúc Trượng phòng thân

Thấy trang bị biết người Trọng Yếu
Bước xuống lên hổ trợ cận kề
Cấp Lá Phướng ưu tiên đậu bãi
Nghĩ nếu mà thăng sớm ... uổng ghê !

Nhớ thuở xưa năm mươi gọi cụ
Ta trả lời tám mấy không tin
Mặt da láng tưởng đi mỹ viện
Con gái lo mật, yến, sâm tẩm bổ tận tình

Những món thèm cháu, em chiêu đãi
Chẳng hiểu do đâu dưng bỗng ngán khan
Chắc lộc ban bao nhiêu đã đủ
Tiếc lực bất tòng mọi dự tính đành ngưng

HaI tuần cuối bị cúm hành tơi tả
Chung qui là thất bại chín chục phần trăm
Một số em giận ta thất hứa
Lẽ thường tình biết làm sao hơn

Còn vài hôm lại rời Đất Mẹ
Dấu thời gian sẽ xóa phai dần
Thiết Trúc Trương còn thay mấy lượt
Cám ơn Ngươi ... giữ mối Bạn Thân !

TRẦN TRI KỶ @BẾN TRE
☆☆☆☆☆
Mình Đọc Thơ Mình
HÃY CHO
Hãy cho nhau chút thâm trầm
Qua dòng hệ lụy ngàn năm ngọt ngào
Hãy cho nhau chút thanh tao
Để nghe ấm áp len vào thật sâu
Hãy cho nhau thuở ban đầu
Luôn còn trú ẩn chân cầu thời gian
Hãy cho nhau chút nồng nàn
Mai kia còn lại ... chỉ ngần ấy thôi
NhàQuê Apr 24, 2017
~~~~~~~~~~~
Yên Lặng
Hãy chấp nhận chung quanh đời náo nhiệt
Có những bằng lòng có những không
Thử tưởng tượng một ngày nào đó
Cái lặng yên nghe mất mát biết chừng
Mở thật rộng chứa thật đầy tất cả
Những tròn vuông độ lượng nhân từ
Màu sắc thanh âm hương thánh thiện
Ta chân dung nguyên vẹn đến hồ như ...
Chân dung đó vẽ nên từ siêu thực
Vẽ được lượn vi ba tận khoảng mơ hồ
Độ sâu thẳm bằng thời gian của tuổi
Vẽ được ngôn từ thanh thoát nhung tơ
Có một nơi gọi là miền cổ tích
Tưởng xa xưa nhưng thực ở rất gần
Ngỡ quá khứ nhưng luôn còn hiện hữu
Yên lặng tiềm tàng trong vừa gọi chân dung
NhàQuê Apr 28, 2017
☆☆☆☆☆

Nói Với VÔ ĐỀ
Ta đem hạt giống nghịch mùa
Gieo lên đất bạc giữa trưa muộn phiền
Ngồi chờ phép lạ phép tiên
Nứt trong kẽ đất nhú tiền kiếp nhau
Ta đem cọng tóc ngọt ngào
Chẻ hai ràng rịt mảnh nào phôi pha
Ngồi chờ vạt nắng trổ hoa
Bóng râm rớt xuống vai ngà phía không
Ta đem tất cả mặn nồng
Xếp thành một dãy nơi sông hững hờ
Ngồi chờ đêm thắp mộng mơ
Ngày đang hóa thạch rừng chơ vơ buồn
Ta đem nước trở về nguồn
Làm vui cổ tích giữa muôn bất ngờ
Ngồi chờ trăng rọi cõi thơ
Hồ như đâu đó hoang sơ đang mùa
Ta đem trang giấy đã xưa
Ra phơi con chữ còn chưa nhạt nhòa
Ngồi chờ chấp chới hai tà
Từ trong trí tưởng bước ra tình cờ
Ta đem từng hạt ngu ngơ
Rải đều diện tích hoang sơ chưa từng
Ngồi chờ nhặt trái rưng rưng
Hồn nhiên đáp xuống từ tầng không không
NhàQuê Sep 01, 2016