ĐÔNG BẮC CHỚM THU

Năm xưa vào độ cuối Hè
Chuyến bay đáp xuống ... khởi bề lo âu
Còn Thu hí hửng đón chào
Kết thân làm bạn đến giờ bao năm .

Có qua nhiều quãng thăng trầm
Từ xanh cho đến hoa râm muộn phiền
Như cây chung lá nỗi niềm
Như ta từ độ trung niên đến giờ

Hình như có cuộc hẹn hò
Đi từ cạn kiệt đến thơ khơi nguồn
Trở mình mạch bỗng trào tuôn
Mùa Thu cảm hứng vẫn luôn tuyệt vời

Thu xưa khởi sự cuộc đời
Đi vô thành thị thành người ....hôm nay
Sáu lăm năm khoảng đủ dài
Thu đời đã cạn ... Thu trời vẫn xoay

Đem Thu Đông Bắc về đây
Những lần thu xếp vài ngày rong chơi
Ra hồ leo núi lên đồi ...
Nghe lá chuyện vãn ... cả lời chia xa

Đã nghiêng vai gánh phong ba
Đã lần suýt đã hóa ra cát nghiền
Đã như viên sỏi vạn niên
Đã theo thác lũ đến miền không không

Đã bồi lở hai bờ sông
Đã phù sa ngọt theo dòng yêu thương
Đã hóa thân ... nỗi đoạn trường
Đã thành ngôn ngữ văn chương ngạt ngào

Học đòi chữ nghĩa thanh tao
Học câm trước những lối vào huênh hoang
Học điếc khỏi phải phàn nàn
Học xót thương cảnh lầm than khốn cùng

Học dần tập tính bao dung
Học điều chưa biết chưa từng học qua
Học văn minh của người ta
Học sống lương thiện cho ra con người

Coi như ghé bến rong chơi
Tuổi Thu kiểm nghiệm cuộc đời hanh hao
Tuổi Đông đến lúc vẫy chào
Giong buồm rời bến ... chuyến tàu nhẹ thênh

Tim ngừng, thở hắt, nằm yên !

NhàQuê Sep26, 2021
LÁ LUẬN
Còn hai tuần nữa vào Thu
Gió se đến sớm sương mù bay bay
Lá đang chuyển sắc chờ ngày
Hóa thân lả tả khô gầy một mai
Thi nhân cảm hứng xưa nay
Ngợi ca màu sắc chưa ai thương rằng
Lá buông bịn rịn trăm lần
Cuộc từ ly có phải chăng kiếp phần
Xanh mơn... vàng úa... phù vân
Ta làm nhân loại hồng ân biết chừng
Xuân Thu Đông Hạ bao lần
Lên non xuống biển nương tầng mây bay
Chưa chim mà cũng đó đây
Thóc ngô rau đậu nơi nầy nơi kia
Nhớ quê nương cánh tìm về
Ngẫm thương chiếc lá xa lìa miên miên
NhàQuê Sep 07, 2010
THỬ ĐI LỀ TRÁI
Thử đi lề trái con đường
Biết nhiều dốc đứng chờ vờn bước chân
Hố sâu vực đá mấy tầng
Chông chênh hiểm trở phân vân tiến lùi
Nếu như cứ chọn êm xuôi
Tầm thường biết mấy đời người rác rơm
Không còn bận bịu áo cơm
Giải khuây văn vẻ sớm hôm đợi ngày
Đứng chung mè chốt cá gai
Phòng chừng bởi lẽ đời nầy khó tin
Nếu như ...có phải thình lình ...
Danh hư tiếng ảo ...của mình nào đâu
Một khi đặt bước lên cầu
Dưới dòng chảy xiết đục ngầu sóng xao
Có dù đơn độc không nao
Ngày xưa ra trận lần nào ngán đâu
Nếu như chơi nghiệt rút cầu
Cờ uy đã phất dễ dầu xua tan
Đã ca khúc hát lên đàng
Đã vung ánh thép đâu màng thiệt thân
NhàQuê Sep 16, 2010
ĐƯỜNG THU
Thu đến đúng kỳ chờ trước cửa
Sáng ra sương lạnh ứa hạt buồn
Cuộc nhớ dẫn đi về xa lắm
Có đời xích lại hẹn tròn vuông
Trời đất vào mùa... năm mỗi năm
Ấm lạnh biểu đồ biên độ tăng
Khung kiếng mờ mờ lau mấy lượt
Nghe trong ấm áp dễ đâu bằng
Cây cảnh bưng vô để trong nhà
Tới lui ngắm nghía mấy nụ hoa
Trái mùa vụt búp...màu thanh thoát
Có phải nhắc về thuở rất xa
Ta vái đêm nay được nằm mơ
Đi lại đường xưa... buổi đứng chờ
Áo bay hai vạt thu nghiêng xuống
Làm rớt vô tình ..nốt bâng quơ
Câu chữ sao ta nghe như nhạc
Gom hết lạ thường ... gói hành trang
Đứng đợi chuyến tàu từ dĩ vãng
Tìm ra thấp thoáng giữa muôn ngàn
NhàQuê Sep 22, 2010
THẢM CỎ CỘI HOA
Phủi tay rảnh nợ buộc ràng
Nghêu ngao nay Vịnh... mai sang vườn Nhà
Chăm rào tỉa ngọn chờ hoa
Đúng ngày hương sắc mượt mà trả công
Năm xưa xới đất gây trồng
Hoang vu thành luống thành giồng ý như
Cám ơn cằn cỗi kể từ
Phù sa theo sóng hồi cư vun bồi
Dưới chân hò hẹn xinh tươi
Xanh um cành lá nứt chồi sớm mai
Sáng hôm gom hết hương bay
Gói thơm tho đựng vào khay xa cừ
Phong luôn bút tích Cổ Thư
Dây tơ thắt mối ... Hao hư để rời
Thả theo con sóng ra khơi
Ngả lưng nệm cỏ ngủ vùi giấc say
NhàQuê Sep 26, 2010