Tôi sẽ nhớ
Thưa với đồi xanh
mai tôi về phố thị
chuyện đời thường đau đáu phía sau lưng
thác reo xa xao xác nhói tim rừng
chim rũ cánh ngẩn ngơ sầu tạm biệt
thưa với ngàn thông
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
thương xứ ngàn hoa
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
thương lũng thấp thông đan rợp bóng
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
tôi sẽ nhớ những ngày sương bảng lảng
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
tôi sẽ nhớ...thưa tình yêu Đà Lạt !
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)
Tôi sẽ nhớ
Thưa với đồi xanh
mai tôi về phố thị
chuyện đời thường đau đáu phía sau lưng
thác reo xa xao xác nhói tim rừng
chim rũ cánh ngẩn ngơ sầu tạm biệt
thưa với ngàn thông
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
thương xứ ngàn hoa
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
thương lũng thấp thông đan rợp bóng
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
tôi sẽ nhớ những ngày sương bảng lảng
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
tôi sẽ nhớ...thưa tình yêu Đà Lạt !
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)
Tôi sẽ nhớ
Thưa với đồi xanh
mai tôi về phố thị
chuyện đời thường đau đáu phía sau lưng
thác reo xa xao xác nhói tim rừng
chim rũ cánh ngẩn ngơ sầu tạm biệt
thưa với ngàn thông
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
thương xứ ngàn hoa
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
thương lũng thấp thông đan rợp bóng
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
tôi sẽ nhớ những ngày sương bảng lảng
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
tôi sẽ nhớ...thưa tình yêu Đà Lạt !
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)
thưa với ngàn thông
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
thương xứ ngàn hoa
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
thương lũng thấp thông đan rợp bóng
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
tôi sẽ nhớ những ngày sương bảng lảng
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
tôi sẽ nhớ...thưa tình yêu Đà Lạt !
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)
NNT005- Tôi Sẽ Nhớ
Người đăng: NhàQuê — Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016
