MẸ TÔI

Trời chiều nắng nhạt đường quê
Bao tà áo trắng nẻo về bay bay
Mẹ tôi mười sáu trâm cài
Thơ ngây tuổi ngọc tóc dài nghiêng che

Sân trường vừa dứt tiếng ve
Miền trung thầy trẻ được mời vào đây
Dân nam tình cảm đong đầy.
Mẹ ba gặp gỡ se dây tơ hồng

Số phận ai biết đục trong
Mẹ tôi gác bút theo chồng tựa nương
Tình quê xóm nhỏ vấn vương
Ra đi để lại song đường xót xa

Con gái làm dâu người ta
Dặm ngàn xa tít biết ra thể nào
Phong tục tập quán ra sao
E rằng khác biệt , dẫu đồng bào thôi

Than ôi ! Sợ cũng lỡ rồi...
Một năm sau đã bồi hồi lệ tuôn
Thẩn thờ nhìn ánh trăng suông
Uyên ương rã cánh , đoạn trường hồng nhan

Khóc tình duyên đã lỡ làng
Ôm con thơ dại bẽ bàng đôi nơi
Trăm cay ngàn đắng trên đời
Gom vào cho mẹ không lời oán than

Mẹ ơi ! Thương mẹ vô vàn ...
Nửa đời ngắn ngủi màu tang đến rồi
Trần gian đày đọa mẹ tôi
Mong về bên ấy mẹ thôi khổ sầu

Con tìm đâu , biết tìm đâu ...
Nhìn vào dư ảnh , bạc đầu nhớ thương
Mong sao thoát cảnh thê lương
Cho linh hồn mẹ Thiên đường phiêu diêu...

Phan Hồng Thúy