012- Rặng Bần

Cây thông xanh dựng mừng ngày Chúa Giáng
Nhà nối nhà đèn chớp đỏ xanh
Mờ bên sông rặng bần quê ngoại
Xuồng Má chèo về giỗ ngày mai
Từ vàm vô hai hàng đom đóm
Nhịp nhàng ngầm lóe rạng phút giây

Ba theo quân về đây lần chống giặc
Nơi nầy thành quê ngoại của con
Hai bờ chỉ giờ xuồng ba lá
Đúng giỗ lại qua một năm tròn
Pháo dập bên kia nghe Má khóc
Xa xa bần, đốm và bùn non

Trước sanh tôi Má buồn hơn nhiều gấp
Giờ cháu con đầy đống đầy đàn
Cỡ Má nay không còn ai hết
Ghe sau nầy gắn máy gọn gàng
Thay Má yếu hàng năm đi giỗ
Phía kia sông phía ngoại họ hàng

Dòng sông chung vẫn miệt mài ra biển
Bờ bên nầy trai trẻ dần xa
Tôi cuốn hút sóng triều thành thị
Đôi ba năm mới trở về nhà
Đến bây giờ mờ tăm mất biệt
Kể từ ngày xứ lạ bôn ba

Biết hẹn ra sao yên lòng với chính
Tối hôm nao ngủ dưới rặng bần
Nhớ chi li cái đêm vượt thoát
Hướng vàm kia thương Má vô ngần
Sẽ nghêu ngao bài ca rất cũ
Không đuôi đầu có giọt mặn lăn

NhàQuê