Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 01: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
Tiêu Dao Khúc 01: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
NhàQuê tôi không đi đó đây là bao so với nhiều người có điều kiện như đi giao dịch hay công tác cho chánh phủ hay cơ quan hãng xưởng; nhưng so với chư vị do hoàn cảnh không được thực hiện ước mơ có trong cung thiên di của mình mà nhu cầu ấy vốn dĩ trong thâm sâu ai cũng thích ....
Hồi xưa, mấy ông bạn hay làm thầy xem chỉ tay tài tử có phán về NQ rằng "số mầy chết yểu, nhưng được đi xa" mà thấy với ai nó cũng nói một kiểu nên quay lại quạu với nó liền .... Rồi cuộc sống khi bổng khi trầm cuốn hút, giờ nghiệm lại thấy cái ông bạn sờ mu rùa đó cũng đúng được 50% là trúng vụ đi xa mà mà trật về chết yểu ....
Gần đây có lẽ do đời sống nhiều áp lực, nên người người luôn tìm dịp hợp với túi tiền của mình đi đó đi đây: các quốc gia lân cận, châu lục khác hay ít ra vài nơi trong nước ... Thành ra lão bạn sờ mu rùa lại đúng thêm lần nữa .... Thôi tha cho Lão không còn quạu với Lão nữa .
Không biết khoe khoang là tánh xấu hay tốt; nhưng nghĩ là "nổ" không hại ai là được, nên NhàQuê tôi dùng sở trường nhớ dai của mình, kết hợp với ba bồ chữ nghĩa làm thành ký sự có khi bằng văn xuôi, có khi bằng văn vần để ghi lại cảm xúc của mình ... biết đâu đó là chuyện mua vui cùng chư vị chưa có dịp đi đến những nơi NQ tôi có đến, hoặc vã đóng góp vào kinh nghiệm chung cho chư quân sắp sửa lên đường ...
Nói oang oang vậy chứ như tiểu bang Connecticut (CT) nơi NhàQuê tôi đang tá túc 30 năm nay chỉ lớn hơn được có 2 tiểu bang khác là Delaware (DE) và Rhodes Islands (RI), ý nói là khá nhỏ, vậy mà trong 30 năm ấy có đi hết đâu, chỉ một số nơi do có công chuyện gì đó như lễ, tiệc, thăm người quen, hay cần mua sắm .... Thành ra Mỹ có tới 50 tiểu bang thì khó mà đi khắp cho được trừ khi là ứng cử viên Tổng Thống cần vận động tranh cử, chứ đắc cử rồi e rằng thỉnh thoảng hoặc không khi nào.
Ao ước là còn khỏe mạnh đủ sức lái xe tà tà từ Đông sang Tây, từ Bắc xuống Nam qua được chừng nhiều tiểu bang càng tốt .... mơ như vậy có cơ thực hiện được .... GOD BLESS YOU !
Đi bằng máy bay thì không gì hứng thú, xe lửa cũng nhiều bất tiện. Đó là nói trong nội địa Mỹ và Canada.
Mấy năm gần đây, các con của NhàQuê thường hay tổ chức đi nghỉ hè vừa cho các cháu vui chơi, có khi là tưởng thưởng cho sự cố gắng học hành trong năm .... Các dịp như vậy, ông bà cũng được dự phần !
Ngày 23-06-2016, hãng American Airlines đã email nhắn chuyến bay bị trì hoản, nên thay vì rời nhà ra phi trường lúc 1 giờ khuya dời lại 3 giờ sáng ...Kỳ nầy đi chuyến bay sớm vì muốn có thời gian trong ngày 24-06 làm vài chuyện lặt vặt như gởi quà, tiền bạc, thuốc men về VN cho gia đình...
Sáng sớm ngày hôm sau phải di chuyển tiếp 6 giờ xe đến bến tàu Gaveston, Texas lên du thuyền Carnival Freedom làm chuyến du hành 7 ngày đêm đến vùng biển Caribbean ...
Thời gian tổng cộng đi và trở về nhà chỉ đúng 9 ngày ... Phải tiết kiệm ngày nghỉ dành cho chuyến đi Úc Châu vào tháng 11 năm nay.
Mọi chuyện tuần tự tốt đẹp, Tư Lịnh và tôi được cậu con trai cựu GI đưa đến phi trường LaGuardia, thành phố New York ...Sau khi chắc chắn chúng tôi đã xong phần check-in không trở ngại gì, cậu tiếp tục chuyến đi chơi golf hằng năm với hội độc thân của cậu mấy ngày ở tiểu bang khác.
Khi sắp sửa boarding, tôi gọi báo cho con gái giờ đến để đi đón ... Nơi phi trường đến, chúng tôi gặp con gái và 3 cháu nội ngoại thuộc bộ phận phía Nam đang chờ tại khu nhận lại hành lý.
NhàQuê Aug 10, 2016






