Cuội Đánh Liều

Thiện xạ ớn tài, bụng rối beng
Lạ gì ngứa ghẻ với hờn ghen?
Châu về Hợp Phố, thương mây trắng
Liễu trả Chương Đài, tiếc xái đen
Buồn thắm say hoa, thia chậu cũ
Ong non đắm mật, ngựa đường quen
Chỉ mành treo mạng thây tên Nghệ
Hừng hực cung Thiềm, lửa vẫn nhen

Thạch Trung


Có Nên Lỉều ?

Cải tạo tập trung kiểng gỏ "beng"
Chăng hay thức tỉnh tánh hờn ghen ?
Chim lồng cá chậu, giam thời bạc
Pháp bất vị thân, giữ vận đen
Bản lĩnh nên e lề luật lạ
Chơi liều chớ cậy thế thần quen
Tái sanh Bao lão, noi gương trực
Hối hận Bàng ông, hổng kịp nhen !

Trúc Giang Tử


Thua Bài Năn Nỉ Vợ

Mình ơi: Nói nhỏ, tránh rùm beng
Xấu thiếp hổ chàng chớ ghét ghen
Vật ách, nó chưng ra đót đỏ
Nặn bài, mình để lại già đen
Tiền vay lời nặng, thương than bạc
Lưng túc, đường xa , trốn bạn quen
Năn nỉ một lần, đừng xót của
Cơ, rô, chuồn, bích, bỏ liền nhen

Huyền Hạc


Lén "U Nó" Chơi Cờ

Bày cờ nhập cuộc chớ rùm beng
"Mợ nó" hay cho nỗi máu ghen
Vỡ tóe tan tành kia pháo đỏ
Chồm hôm chực nhảy ngựa bên đen
Bàn vuông bốn cạnh quân nghiêng ngữa
Chín nét tung hoành trận thế quen
Ngũ tốt, song xa xung giáp chiến
Coi chừng sĩ, tượng, tướng... Bà nhen !

Trúc Giang Tử


Cao Thủ

Xuất nhập như vầy địch rối beng
Chơi hay liếc mắt thấy thêm ghen
Tung hoành lưỡng pháo uy hiếp đỏ
Tấn thối song xa xứng đáng đen
Nước yếu nhờ vào mưu trí có
Cờ xung thế cậy duợt thao quen
Nhìn qua đã xếp vào hàng cứng
Khá lắm lời khen gởi đó nhen !

NhàQuê
Aug 27, 2009