Đang đi kêu tấp đại vô lề Trống trải thế nầy thiệt khổ ghê Phía họ thấy ra, ôi rắc rối Đàng mình lúi húi, ối nhiêu khê Nhìn quanh Mắc Cở vô phương kể Ngó quấc Trăm Bầu ngán ẩm ê Đạn phụt khỏi nòng lao vút vút Rằng tuy cấp bách vẫn đề huề
Đề huề thu vén Thế Lên Đường Xóa dấu nơi đây bải chiến trường Trinh Nữ trở mình tươi tắn lại Tơ Hồng vàng óng khiến vương vương Bảo trì súng ống lau khô sạch Đạn dược giữ gìn chặc vỏ rương Cứu ứng liên hoàn đâu quản ngại: Có dù bờ bụi chút phong sương