Đời mong manh
Khi nhớ. Chỉ còn một chút thơ
khi thương. Em chỉ sống dật dờ
trăm nghìn sao lẻ. Trên Biển vắng
hái xuống dành riêng. Ép đợi chờ
Ngỡ tĩnh. Nào mơ. Thấy dáng anh
ru tròn giấc ngủ. mộng ngày xanh
sương khuya đẫm áo. Sương hay lệ
suối khóc. Sương rơi. Đời mong manh
Có bao giờ anh ghé lại thăm
tìm mòn chân ráo. Nẽo cách ngăn
đồi cao khoác áo mùa đông giá
gió hững hờ. Sóng vỗ xa xăm.
lua9
13Feb07
Cũng muốn đôi câu góp vận thơ
Nghĩ mình chữ nghĩa loại dẩn dờ
Âm thầm đứng nép vào nơi vắng
Nhìn ngắm chút vui chẳng dám chờ
Hỏi Út có còn nhận biết anh
Thấy tên kêu hú, bật đèn xanh
Về sân trường cũ, xưa rơi lệ
Từ giã, nghe hồn rã mấy manh
Có lẽ lâu lâu lại ghé thăm
Sợ thường đổ quạu khó can ngăn
Đeo bùa gõ cửa nhà danh giá
Cái quẻ "MƯỜi BA" hạ hạ xăm!
NhàQuê
