Phù vân
Múa máy trò đời chẳng đáng xu
Bon chen tớ dốt... kể như bù
Rãnh rang bầu bạn cùng hoa cỏ
Cao hứng đùa vui mấy vận cù
Chẳng thiết da ngâm bao lượt nắng
Không màng tóc nhuộm mấy lần thu
Kệ ai lặn ngụp dòng danh lợi
Ta giữ tâm bình thanh thản ru
Ru hồn thoát nhẹ cõi sầu thôi
Sống được bao nhiêu... tạm đủ rồi
Nếu cảnh Bồng lai không thể đến
Thì vườn Nguyệt lãnh cũng về ngồi
Bốn mùa kết tụ vần thơ héo
Năm tháng mòn xoi vóc liễu còi
Hứa hẹn làm chi ...đừng nói nữa
Ngày mai... biết có ở bên đời ?!
Trúc Giang 14.10.06
Nhà mới xe sang tốn bộn xu
Tranh hơn phải chịu cày đầu bù
Năm dài tháng rộng làm sao nổi
Việc nhỏ việc to cứ bỏ cù
Danh nỗi ngất ngư đeo cửa tứ
Thân còm khúc khắc lết qua Thu
Hưởng nhàn mình tự đâu ai giúp
Thanh đạm giản đơn sống khoẻ ru
Khỏe ru xướng họa ít vần thôi
Tiêu khiển an vui vậy được rồi
Thỏa dạ biết bao buông gánh nặng
Ước ao gì nữa tranh nơi ngồi
Rửa tay gác ách thong dong dạo
Quên hết âu lo hóa cõm còi
Kết bạn trăng thơ thuyền một mái
Thiên Đường Hạ Giới ghé bên đời.
NhàQuê
