NhàQuê Tự Vịn
Mụ Bà nắn vội ... thế nên lùn
Được cái càng nhìn thấy muốn hun
Trán rộng vuông vuông ... hơi lé lé
Da non bóng bóng chẳng dùn dùn
Về già trí lực còn ngon chán
Lúc trẻ nguồn năng khó cạn cùn
Sách nói kỳ nhân thì dị tướng
Ngay như thất thập tóc đen mun
NhàQuê Dec 22, 2016
Pài Ọa: Tự Vịn (Tiếp Theo)
Hồi xưa trận mạc cũng nhờ lùn
Đạn vãi ào ào chớ chẳng hun
Bởi vậy tay chân còn cứng cáp
Cho nên mặt mũi chửa nhăn dùn
Thường khi chú giáo cùng phấn bụi
Lắm lúc nông dân với cuốc cùn
Phận cỏ khiêm nhường trong gió bão
Đâu nào cẩm trắc hoặc lim mun
NhàQuê Dec 22, 2016
KIÊNG CỬ
Thịt rắn xưa nay kỵ lạt lùn
Ăn rồi xỉa bậy hết đường hun
Gan công mật cóc xơi là ngoẻo
Thuốc phiện giấm thanh ực chắc dùn
Tết chớ quét nhà dù rác rến
Xuân đừng xới đất dẫu dao cùn
Mùa thi ráng cử ăn canh bí
Chén bát màu tươi dẹp đũa mun
NhàQuê Jan 30, 2017
Chời ơii chờiiii…!!!
(+_*)
Tướng khuyên Nhất lé với Nhì lùn
Chớ kết thân tình… cấm kỵ… hun
Nếu gặp nên tìm phương né thẳng
Lỡ đeo phải biết cách căng dùn
Thời… trai đã lắm trò chơi nổi
Lúc… xế còn thêm lý sự… cùn
Hiếm thấy kỳ nhân như vậy lắm
Động lòng… thôi để thiếm Mèo…mun
đi hénnnn….
Trúc Giang 31/01/17
TEU207- NhàQuê Tự Vịnh
Người đăng: NhàQuê — Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017
Nhãn: Thơ- Tếu
