Những "con đường xưa Em đi"
Đoản Rời: Giả Dụ
Như cách nay 17 năm, chặng đầu tiên rời New York lúc nửa đêm đến Anchorage, Alaska khi nơi đây còn chưa thức giấc. Chuyến bay dài 7 giờ 10 phút, vượt 3369 dặm đường chim.
Gần 20 năm ấy, phi trường Anchorage chắc thay đổi nhiều, dù có khác lạ bao nhiêu với 1 giờ dừng chân ngắn ngủi, đi loanh quanh các cửa hàng miễn thuế chắc chẳng nhận ra những đổi thay ....chỉ thay đổi chăng là trong quyết định lần nầy không mua thêm quà tặng bạn bè như lần trước, khi mà lần ấy lúc ra khỏi TSN mới hay số quà xách tay nầy không còn đầy đủ.
Lần trước đây quá cảnh qua phi trường Kim Po của Nam Triều Tiên vào sáng sớm sương mù dày đăc. Kỳ nầy sẽ qua Tapei, Taiwan, chắc mệt mỏi lắm sau chặng thứ 2 vượt qua 4669 dặm bằng 9 giờ 40 phút tiếp bay, nghỉ chờ thêm 3 giờ ở phi trường Đài Bắc, Đài Loan, và
Chuyến bay thứ 3 lúc 9 giờ 20 phút sáng xuôi hướng Tây Nam 1379 dặm mất 3 giờ 20 phút để bay về đến Sài Gòn sao mà chậm thế hay tại lòng đang rộn ràng không tả xiết khi từ trên cao nhìn lại quê hương: Từ màu nước trong xanh như ngọc của biển, màu lam như tranh vẽ của núi đồi, màu lục mát rượi của rừng khi qua Vũng Tàu, Bà Rịa, Biên Hòa, lô nhô những nhà phía phải Thủ Đức, phía trái Thủ Thiêm ...Chào quê hương nhiều năm xa cách mà những lúc nhớ về chỉ biết nhìn bằng nắm đất đã gói theo thuở ra đi ....
Gần 24 giờ bay xuyên Đại Dương nối 2 Đại Lục ấy, không làm sao chợp mắt, miên man trong tâm tưởng, hình xưa ảnh cũ kết đan nhau thành dãy phim lúc liền lúc đoạn ....bình thường và bình thường
Có thể ít nhiều khác hơn.... bạn bè nói vậy, nhưng hề gì ...Một người đang tâm sự với chính mình
NhàQuê 17-04-2012
Những "ngôi trường xưa Em học"
Đoản Rời: Trên Nền Đất Cũ
Đứng trên vuông đất ngày xưa có căn nhà lợp lá nơi tôi được sanh ra, mảnh đất không hình vuông không hình chữ nhựt nhưng có hàng tre làm rào chạy dọc theo con lộ dẫn đến cuối làng và qua các xã lân cận.
Không cần phải hồi tưởng chi lâu, tôi cũng định ra đúng từng chỗ từng nơi của từng cây duối, cây xù đâu ngay cả những cây xương rồng, cây dù mè vốn vô dụng .
Cái vườn trầu lá xum xuê vàng hực, dây leo quấn quýt nọc chùm ngây cả cái sàn nước bằng cây còn nguyên chưa tróc vỏ, lâu ngày từng chùm núm mèo mọc tự nhiên. Để thấy lại cái nghèo đeo đẳng tuổi thơ anh em tôi. Chúng tôi đứng tắm bên cạnh sàn nước ấy và Má tôi thường phải tắm vào ban đêm hoặc mặc nguyên quần áo bùn đất vừa về từ ruộng .
Chỉ còn tuần lễ nữa thôi, anh em tứ tán của tôi hẹn nhau về gặp mặt nhân giỗ Ba mình . Sẽ hàn huyên ôn lại cuộc đời từng đứa nay đã thành ông bà nội ngoại cả .... , đáng lẽ ra có đứa đã là ông cố nếu các cháu không vì chuyện học hành mà lập gia đình sớm . Có thể đây là lần xum họp cuối cùng mà chính các con tôi xếp đặt cho ....
Tôi đã toại nguyện cho dù bao phiền phức vây quanh
NhàQuê 03-05-2012
Trên Nền Đất Cũ
Người đăng: NhàQuê — Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012
