Trèo Non

Non cao đứng ngắm chớ nên leo
Tới đỉnh mười người hết chín teo
Ngó lại mây che dầy lớp lớp
Nhìn ra đá độn nứt nhăn nheo
Khi xưa ở xứ đồng mông quạnh
Đến lúc xa quê núi dợm trèo
Bạn giục nghe ra ờ có lý
Gồng mình nhắm mắt thử vài keo

NhàQuê

Phuc Linh xin cùng vui với thi Huynh nhé.... rất mong được chỉ giáo thêm

Nheo, nhéo, cù


Sáng réo, trưa khèo, tối giục... leo
Leo lên, leo xuống, mãi đà teo!
Teo thời teo vậy, leo đành ráng
Ráng mãi không xong, má trẻ nheo
Nheo, nhéo, nhéo, nheo, cù tới nhéo
Nhéo, cù, cù, nhéo, giục...mau trèo
Trèo sao nổi nữa đừng nheo nhéo
Nhéo quá!... thôi!... đành!... thử một keo...


Phục Linh

Chào bạn Phục Linh tới viếng và để lại bài họa "ấn tượng" !!!

TEU103-
Chào Phục Linh


Lẽo đẽo rồi ra cũng gặp nhau
Hành Hương tiếp đón Phục Linh vào
Mừng vui biết mấy người thơ viếng
Hạnh phúc làm sao bạn ý trao
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Xướng họa tiêu pha ngày tháng lụn
Khôi hài nấn níu tuổi đời cao
Trường văn chốn bút NhàQuê mới
Chỉ đáng đun trà... hưởng xái sau

NhàQuê


Chào bác Nhà Quê

Bác thương không trách hẹn cùng nhau
Xướng họa đường thi, được đón vào
Văn bút Nhà Quê hơn kẻ thị
Ý tình Gia Chủ vượt lời trao
Nhún nhường xin chớ, đừng cao thấp
Tương kính cầu mong, chẳng thấp cao
Cúng Phật mượn hoa, trà một tách
Phục Linh mời Bác... rượu mời sau...

Phục Linh

Lội Suối


Hễ núi cao thì suối phải sâu
Chênh vênh nọc ngắn ngại xây cầu
Trên bờ cỏ ống bò đan mịt
Dưới vực hầm ngầm sụp cấn đau
Lội rạch băng sông nguy hiểm thiệt
Trèo đèo vượt thác dễ dàng đâu
Cha sanh mẹ đẻ trời ban tính
Gặp khó càng hăng ... khổ tính sau

NhàQuê


Việc đời

Cọc nhọn thông thường dễ đóng sâu
Sông to nước lớn khó làm cầu
Dụng binh dùng tướng tinh, nhanh, nhọn
Cho thuốc tùy con bệnh ốm đau
Suối nọ quanh co đều có lúc
Đời người suông sẻ mãi hoài đâu
Trăm năm thành bại nhờ hay khéo
Vụng dở thì hay tuột phía sau!

Phục Linh