Ngày buồn...

Người ta thắp đẹp tuổi hồng
Còn em muốn đốt nổi lòng quạnh hiu
Rất nhiều kỹ niệm dấu yêu
Một mình cất giữ nâng niu tháng ngày

Nổi buồn đọng lại hôm nay
Vương vương sợi tóc đắng cay chất chồng
Mai còn gì nữa mà mong
Mơ hoài một bóng đi không hẹn về

Một ngày thật quá lê thê
Một dòng thư ngắn vỗ về cũng không
Một mình chìm giữa mênh mông
Tìm đâu một khoảng trời trong ngủ vùi

Bao nhiêu ngọn nến buồn vui
Thắp lên chợt thấy ngùi ngùi lệ rơi
Hình như một chút tả tơi
Đi qua ... rớt lại ... hồn rời rã đau

Mùa sang mùa lai qua mau
Tóc còn chưa trắng mà sao nhạt lòng
Rồi còn bao nữa Thu Đông
Em còn tựa cửa buồn trông người về

Thời gian rồi nhạt câu thề
Tin người thưa vắng em tê tái lòng
Chờ mong rồi lại .... chờ mong
Hôm nay như có bão giông qua hồn.

Trúc Giang

TT001- Họa Bài: NGÀY BUỒN...

Gởi em một cánh phượng hồng
Hoa xưa đứng nép cạnh lòng buồn hiu
Vỗ về to nhỏ niềm yêu
Chứa chan chan chứa nâng niu những ngày

Gởi thêm lời ngọt hôm nay
Dịu xoa vết nhói chua cay chất chồng:
Thôi đừng dõi mắt ngóng mong
Từ ai bỏ lững: có, không quay về

Ôm buồn dĩ vãng lê thê
Vai nghiêng đơn lẻ đi về những không
Điệu vần có đủ mênh mông
Cho em gom hết vào trong chôn vùi

Gởi kèm phiên khúc lời vui
Thấm khô mắt ướt ngậm ngùi giọt rơi
Mạn khâu chéo góc tả tơi
Cùng em chào vẫy xa rời miền đau

Thời gian xuôi chảy qua mau
Đưa em cập bến trăng sao đầy lòng
Tan dần cụm tuyết mùa Đông
Chút mây phiêu lãng chẳng trông, tìm về

Mây xà xuống mái tóc thề
Phã hương dịu mát tỉ tê mềm lòng
Nhé em rày hết chờ mong
Có cơn bảo mới thổi giông đầy hồn


NhàQuê