Không thể

Muốn gởi hư không một cõi phiền
Mở lòng chờ đón giấc mơ tiên
Cây khô mưa xuống đơm chồi mới
Cảnh vắng xuân qua dậy ánh huyền
Chỉ tiếc an vui luôn ngắn ngủi
Mà thường đau khổ lại triền miên
Giữa dòng chèo chống tay rời rã
Cố níu niềm tin giữ vững thuyền





Trúc Giang 18.01.07







TT012- Bức Tranh Trừu Tượng

Nếu như thanh thản chẳng ưu phiền
Hạ giới đâu nào khác cõi tiên
Mở cửa nắng lùa hương diệu mới
Ra sân trăng chiếu ánh lung huyền
Chung quanh rộn rã mơ tươi thắm
Khắp chốn chan hòa mộng viễn miên
Trở lại đâu đây miền lạc phúc
Mờ xa hai chấm một con thuyền
NhàQuê