| Những "ngôi trường xưa Em học" Đoản Rời: Trong Sân Trường Còn Nhớ NhàQuê tui ở dưới Biển lên tỉnh học vì dưới đó hết chữ rồi! Phần nhiều bạn tui trước lạ sau quen cũng từ xa tới chưa hết mùi phèn như tui, chứ học trò ở tại tỉnh lỵ đâu phải độc quyền học giỏi đâu!! Tất cả đều phải qua kỳ thi tuyển MƯỜI PHẦN MẤT BẢY CÒN BA, rồi bốn năm sau, rồi hai năm kế, rồi một năm cuối, lại gặp 3 kỳ thi khác MẤT HAI CÒN MỘT mới ra khỏi trường!! Đi học chứ nhớ nhà, nhớ Má, nhớ Em lắm! Hết tiền, hết lương thực là "dọt về" liền!! Các bạn nghe thường đến quen tai các ngữ từ, tức thì bạn biết họ từ xa tới học: - Tuần nầy về BỄN hôn?? (Mõ Cày, Cái Mơn, Giồng Keo, Ba Vát, An Hóa, Qưới Sơn, Giao Long, Ba Lai, Giao Hòa, Tân Thạch, Phú Nhuận, Cồn Ốc...) - Mầy ở TRỄN xuống hả?? (Sóc Sãi, Hàm Long, Tiên Thủy, Cái Nứa, Tường Đa Thành Triệu ...) - Thứ bảy nầy tao ra NGOÃI đeo bập dừa tập lội!! (đi Vàm, Mỹ Hóa, Bình Phú ...) - Ở TRÕNG hồi qua có mưa lớn hôn (Hữu Định, Tú Điền, Phước Thạnh.....) - Dìa DƯỚI gặp Má tao nói dùm: Rầm tao mới dìa đặng! (Giồng Trôm, BaTri, Bình Đại, Thạnh Phú, Cầu Mống , Giồng Luông, Cái Quau ....) Chắc các bạn thèm nghe lại những "Đặc Sệt" thân quen ấy chứ!! Xin mời các bạn góp nhặt vài đề tài gợi ý sau đây: *** Phù Hiệu: Qua các thời kỳ *** Báo giờ : Chuông, Kẻng, Trống đặt ở đâu, ai làm việc đó .... *** Nơi để xe đạp *** Ăn quà vặt *** Cúp cua *** Tất cả vụn vặt bạn nghĩ ra ... ** Phù hiệu trường THKH trải qua ba thời đại: thời đại Đồ Nĩ, thời đại Đồ Kim Loại và cuối cùng là thời đại Đồ Vải. - Phù hiệu Nĩ: Đúng như bạn Danh mô tả, miếng nĩ hình Oval màu xanh thật đậm gần với đen, có cái màu đen. Trên có kết kim tuyến ( loại cọng) vàng lấp lánh hai bông lúa giao cuống và mở bông ra hai bên theo cạnh rìa cong cong của miếng nĩ. Chính giữa có ba chử THB (viết tắt Trung Hoc BenTre) cũng kim tuyến vàng như hai bông lúa. Phía sau có gắn sẳn một cây kim tây màu đồng rất cứng để cài phù hiệu vào Áo Bà Ba Trắng đồng phục lúc đó. Vì nĩ mềm nên lâu ngày cây kim tây và miếng nĩ phù hiệu ưa đường ai nấy đi. Chúng chia tay mà không báo trước do đó bị quý vị Giám Thị chộp đầu khi vào cổng mà trên ngực chỉ có... cây kim tây! Cũng có màn đi nghiêng nghiêng để tránh bị khám phá và bị tóm cổ. Cũng có màn làm bộ lấy tập vở che che để thầy cô giám Thị bắt mở ra chọc cười chơi! Phá thầy! Đeo phù hiệu lúc đó mắc cở lắm! Vì nó giống như miếng thuốc dán Sơn Đông mãi võ hoặc của tiệm thuốc Bắc người Tàu. Còn ba chử THB bị ngạo là Trâu Heo Bò; Nên ra khỏi trường là tháo ra bỏ túi, dễ bị bỏ quên ở nhà khi giặt bộ bà ba đồng phục. NhàQuê tui nhất định không tháo để nhỏ "cô Mười bán guốc" nhận diện (xin đọc đường Lý Thường Kiệt trong Những "con đường Xưa Em đi", forum Tùy Bút). Phù hiệu nĩ và đồng phục Bà Ba cũng đi song song với tên chánh thức của trường lúc đó là: TRƯỜNG TRUNG HỌC CÔNG LẬP BẾN TRE ( từ 1954 đến cuối năm 1958) và tên tỉnh thời ấy còn là Tỉnh BẾNTRE. Phù hiệu nĩ trải qua suốt thời hai vị hiệu trưởng: thầy Nguyễn Văn Trinh, thầy Phùng Văn Tài và mấy tháng đầu chuyển tiếp của vị hiệu trưởng thứ 3 là thầy Nguyễn Đình Phú (bắt đầu đổi đồng phục và cũng đổi phù hiệu, cũng nhiều chuyện cười ra nước mắt lắm!). Về thầy Nguyễn Đình Phú thì cách nay khoảng 18 năm thấy có một cụ tên Nguyễn Đình Phú là hội trưởng Hội Cao Niên vùng Orlondo, Florida. Không biết cụ ấy có phải là THẦY hay không vì lúc đó NhàQuê mới qua Mỹ còn chưa hết mộng du nên không có tìm để làm Carnot dõm nhắc Thầy rằng: Thầy còn nhớ con không? Con là NhàQuê đây! Ngày đó Thầy xuống lớp phát Bảng Danh Dự môn thi và quở trách học sinh làm bài thi hạng chót: Môn...trò NhàQuê hạng nhất! Giỏi! Giỏi! Giỏi! (cả lớp vỗ tay) ....Bây giờ tới Môn.... hạng nhất là .... hạng chót là trò NhàQuê! Ôi giời ơi! ối giời ơi! sao lại thế ??? (cô Mười bán guốc ơi là Mười!!! Lạy trời cho nhỏ Mười đừng hay!) Hồi đó đâu biết đeo phù hiệu là một danh dự và cũng nói lên tuổi trẻ tài ba bốn năm sáu....Giờ thì già quá rồi lại tiếc biết là bao!!! - Phù hiệu kim loại: Và Bến Tre lớn thêm lên đổi tên là Kiến Hòa sau nhiều đề nghị trong đó có đề nghị đổi tên là tỉnh Thanh Giản. ** Đồng phục: Dường như đồng phục nầy không sửa đổi cho đến 1975!?!? - Nữ: áo dài trắng, quần đen, guốc hoặc dép(sandal) - Nam: Áo sơ mi trắng ngắn tay, quần màu xanh nước biển, áo bỏ trong quần có thắt lưng (dây nịt), giày bố trắng hoặc dép (sandal, không được mang dép Nhựt) Về bên nữ NhàQuê tôi không nhớ, bên nam trong giai đoạn đầu thì đầu tuần mặc đồng phục mới, hai ngày cuối tuần mặc đồng phục củ, lý do là chưa mua sắm đủ. Về phẩm chất cũng khác nhau, có quần sau khi giặt lần đầu, quần trông xệu xạo đổ lông, mặc quần tây mà như quần bà ba xanh. Có đứa bị rút ngắn lên hơn mắt cá chân. Hầu hết bị xuống màu nên không còn giống nhau màu xanh ban đầu !! Nhưng không phải được mua một lượt vì số lượng vải giao một lần không đủ cung cấp, vì vậy mấy đứa sau được bày đem về ngâm trong nước dừa cho giử được màu. Hầu như kinh nghiệm đó không hiệu quả. Quần xanh từ từ mốc thít!!! Chỉ một quần đầu tiên, việc thất bại sẽ kể bên dưới, quần thứ hai học sinh tự lo liệu nên nhiều đứa sửa từ quần kaki vàng nhà binh rồi nhờ thợ nhuộm hóa phép dùm!! Thứ đó lại bền! Kaki xanh trên thị trường cũng dày, tốt....Có lẽ bị Treo Đầu Heo Bán Thịt Chó là hàng mẩu thì tốt, hàng giao thì không đủ phẩm chất, phải nhận vì áp lực quyền thế chăng??? Hồi đó dù là trường hổn hợp Nam Nữ nhưng vẫn còn lớp toàn Nam hay toàn Nữ, chỉ vài lớp đặc biệt như lớp anh văn sinh ngử 1 mới có lẫn lộn Nam Nữ. Phải chi chia đều thì quí vị Nữ đã có dịp thưởng thức biết mùi nầy sớm! Hơn cả lính một tuần không tắm nữa!!!!!!! Khác xa với " Mùi Của Các Chị Xông Lên Nồng Nặc" - tác giả HồNgọcSánh (xin đọc Những "con đường xưa Em đi" phần nói về đại lộ Phan Thanh Giản trong Forum Tùy Bút ) .............................................................. |
