Những "con đường xưa Em đi"

Nhóm Theo Hướng Đông Tây


ĐX004- Ba Con Đường Mang Dáng Dấp Hà Nội


- ÐT3 BA CON ÐƯỜNG MANG DÁNG DẤP HÀ NỘI:Chào các Bác ! Chúng em từ ngoài Bắc, Hà Nội mới quàu đấy ạ! Chúng em có đem theo một bó rau và một tí mắm ruốc biếu các Bác nàm quà đây!...Ba chú em ngồi vô đây, mần cái ruột cá nướng trui nghen! Rồi vô một chun nước mắt quê hương nè!, vô cho cứng cứng, khá khá chút nhen! Chớ không mấy bà con chòm xóm tui nói: Mấy chú uống rượu vô ích hà!(vô ít, chỉ mím môi), rồi cứ tự nhiên như người Hà Nội nghe mấy chú!


-ÐƯỜNG HÀNG CHIẾU: Chạy từ đường Phan Thanh Giản vào nhà lồng chợ, song song và gần đường Hùng Vương nhất, các ghe đem chiếu lên đây bán lẻ, đường nầy cạnh hông mấy tiệm Chà, thường nói tiệm Kim Sơn Ma Ní là ai cũng biết, tiệm bán dầu thơm và linh tinh. Bạn nào biết tên con đường nầy đưa tay lên! Có phòng ngủ Việt Nam (?). SàLam? Ốc Tiêu?


-ÐƯỜNG HÀNG GÀ: Cũng từ đường Phan Thanh Giản vào nhà lồng chợ, cặp hông nhà thuốc tây Thúy Lan, trước đó là nhà cầm đồ Thúy Lan, Nhưng người ta quen miệng gọi là tiệm cầm đồ Nguyễn Bỉnh Khiêm, đường nầy bạn nào nhớ tên? Thúy Huệ, Trương Quốc Hồng, Khánh chắc biết rỏ!
Trên con đường nầy như tên nó là bán gà, còn bán vịt mà người miền Bắc gọi là con Ngan vì nó ngan ngược xỉa xói dữ lắm, rồi chim cò,.. rồi heo con mua về nuôi, đôi khi có cả dê, thỏ nửa; Tức là có bán nhiều loại con, loại động vật lông vũ và lông mao.
Nghe Vũ khanh, Ðoan Trang hay Hằng Nga hát bài "Tâm sự kẻ xa quê" nói về nỗi nhớ quê hương muốn bay cho mau về tới:...nghe mơ ước mọc lông bay...NhàQuê nhủ thầm: Nếu có mơ ước thì NhàQuê ước mơ mọc lông vũ may ra mới bay được, chứ mọc lông mao chỉ có nước húp cháo rùa! Vì ngày xưa thiệt là xưa thì: Cho đến con ngựa, con cọp, con voi ..đều biết bay. Chuyện Phong Thần! Thôi Boing 747 được rồi khỏi cần mọc lông.





-ÐƯỜNG HÀNG CHUỐI: Bán hoa, quả ... Từ đường Phan Thanh Giãn khoảng tháp nước (Château d'Eau) vào khoảng giửa của hai nhà lồng chợ, Nhà Lồng trên bán thịt, gạo, guốc (Huỳnh Ðình Ðại)...., Nhà Lồng dưới bán tạp hóa.
Nói nhỏ mấy Em, mấy Chị ở xa tới là ở cái khoảng trống giữa hai nhà lồng nầy
bánh ơi là bánh! Ðủ loại: bánh bò, bánh hỏi, bánh bèo, bánh xèo, bánh ích, bánh tét, hằng hà sa số, cơ mang nào kể cho hết. Xin cáo lổi hỏng có bánh xe nha!...có một sạp bì bún chay ngon bá phát ! ha ha ha ..
Mọi thứ bánh ở đây "tứ thời cãm mạo" đều dùng đặng, duy chỉ có một thứ bánh bị tụi học trò khi hoan hô, khi đã đão; Ðó là bánh lọt, cái thứ bánh con màu trắng, con màu xanh nầy nhất định phải nhịn tối đa trong mùa thi cử thiêng liêng quyết định cả cuộc đời, dù chị bán bánh lọt có rao lanh lãnh, có mời mọc, dụ khị cách mấy cũng phải một mực chối từ , phải từ chối quyết liệt hơn các Cụ ngày xưa đang ở ẩn, đột nhiên được triều đình dời ra hưỡng phú quý vinh hoa : Ai ăn bánh lọt hôn ? chời ơi chời! mùa gì sao ế quá nè chời!... Cậu làm ơn ăn dùm mở hàng đi, Cậu mở hàng đắt lắm đó, hỏng tiền bán chịu luôn!... Sao hổm rày tui ớn trong mình quá, cử mùi nước tro ví mùi vôi, thôi! hổng ăn bánh lọt được, Chị gánh đi xa xa dùm, bữa nào khoẻ tui kêu! Thế mà chị vừa đi khỏi, bà bán chè xốc tới, hết ớn trong mình ngay tức khắc: Hoan hô chè đậu đỏ, vừa
bổ vừa hên! Sau ngày thi, khi có tên trên bảng kết quả rồi, chắc ăn rồi, bắt đầu nhớ bánh lọt nước cốt dừa, nước đường thắng thoang thoảng hương thơm của lát gừng cựu niên, nhớ làm sao ấy!! Nhớ như các cụ nhớ thuốc giồng Mõ Cày (thuốc giồng Chợ Thơm) hay các cụ nhớ thuốc lào "đã chôn điếu xuống, lại đào điếu lên". Nhớ ơi là nhớ! Thôi thì trong khi chờ đợi ngồi ngáp vặt cho.... cho thông phổi vậy.
Trên đường hàng chuối có một cơ sở mang tính văn hóa, đó là nhà in Hiệp Hữu, phía bên kia đường có mấy "cây bàng lá đỏ" tỏa bóng râm, NhàQuê mong bây giờ vẫn còn! Mấy cây bàng đó làm NhàQuê nhớ lại: Mỗi khi Tây đi ruồng bố, chị cõng em và dắt NhàQuê chạy lánh nạn đến tận bến đường tắt, bến cây bàng, cạnh bìa rừng. Chờ khi giặc rút mới dám trở về, trong thời gian chờ đợi đó, chị hái lá bàng: lá đỏ, lá vàng, lá xanh , chầm cho NhàQuê một chiếc mão, NhàQuê hãnh diện đội lên ngỡ mình là Hoàng Tử trong các vỡ tuồng hát bộ, từ đó NhàQuê yêu thương cây bàng đã cho NhàQuê mộng ảo vinh quang ngây ngô nầy. Yêu thương ơi! Xin đừng ngã xuống, chờ ngày về gặp lại, một lần thôi!

NhàQuê nói ba con đường không nhớ tên nầy mang dáng dấp Hà Nội vì chúng làm ta nhớ đến Hà Nội chốn ngàn năm văn vật với ba mươi sáu phố phường: Hàng Ðào, Hàng Cót, Hàng Ðồng, Hàng Ngang ...chỉ kém các quân trường trong Nam có thêm Hàng Dọc và một vài nơi có Hàn Gió Ðá "chạy cùng đường, thiếu cha gì". Hà nội ơi! Ngoài đó có không ?

Thấy người ta sang, mình bắt quàng làm họ chơi cho vui ba bửa nầy

NhàQuê