Những "con đường xưa Em đi"
ĐX011- Đường Nguyễn Huỳnh Đức
- ÐT10 ÐƯỜNG NGUYỄN HUỲNH ÐỨC:Chiều dài trên duới hai trăm thước tây, độ chính xác 15 cm, từ xóm lò heo cũ đến đường Nguyễn Trung Trực, góc Bờ Hồ chỗ khi xưa là chuồng khỉ và chuồng gấu, thời cận kim là cà phê Giao Châu, Ngy, hay Giao Chỉ gì đó! .. Ngắn thế! Ðường ngắn
tình dài mà!
tình dài mà! Hãy bắt đầu từ chợ chồm hổm trên đường Nguyễn Huệ ngay xóm lò heo cũ, đầu tiên hai ngôi nhà hai bên đều quay cửa ra đường Nguyễn Huệ, nhà bên trái có Hạ Thị Gấm trọ, nhà anh Bửu bên phải có một lô dân Ba Tri: Bùi Văn Ðạt, Lý Vinh Hui, Hà Khầu....
Tiệm sửa xe Chú Tư tiếp theo bên trái, tiệm cũng là nhà ở phần đàng sau, cùng bà mẹ và hai cô con gái sắp sửa vào yêu.
Chú và Chú Hai Kim có tiệm trên đại lộ Trương Vĩnh Ký là hai ÔNG THỢ có căn bản kỷ thuật đàng hoàng chứ không như nhiều thợ khác xuất thân từ thợ vịn, Chú Tư chuyên trị đám xe máy dầu: Motobecane, TWN, Harley's...nhỏ nhất là mobylette. Tiếng thử máy xe từng chập, từng cụm khói phun có khi như màn khói hỏa mù xung phong!
Khách đợi hoặc bạn tới đấu láo ngự trên bộ ván nhỏ có trà nóng nhâm nhi. Trong lúc anh Năm thợ học việc, lanh lẹ làm theo sự chỉ dẫn của chú.
Anh Năm ngoài ra có biệt tài câu lươn: móc mồi vào lưỡi câu dài tự chế từ cây căm xe đạp uốn thành, anh theo bờ muơng nhìn hang là đã xác định con lươn lớn hay nhỏ, vạch khóm rau ngỗ hoang, anh đẩy lưỡi câu ra vào miệng hang và hút gió (huýt sáo) chút sau luơn ta bụp và dính, các chú lươn vàng ươm nấu lẫu bắp chuối hoặc um rau ngỗ thì hết kỵ , anh ăn lươn mà không uống rượu . Ăn vậy bịnh chết! không tốt à nha anh Năm!
Chú Tư còn tiếng là người chí hiếu, về đây phụng dưỡng mẹ già, cách đây không lâu có nguồn tin, độ tin cậy 100% kể cho NhàQuê rằng: Chú Tư vẫn cúi cho bà Chín, mẹ của Chú đòn khi Chú có lỗi.
Lúc ấy Chú đã tròn trèm năm mươi (?) hoặc hơn chút đỉnh. Nhị Thập Tứ Hiếu thời nay. Nói Chú về đây vì vợ chú thỉnh thoảng từ Sài Gòn về cùng một cô con gái khác, cô nầy kênh kiệu lắm, nhìn đám NhàQuê như cỏ rác, vì cô là nữ sinh "Da Long" thứ thiệt mà cuối năm rớt nhào bằng THÐNC.
Cho biết thân đừng có coi người ở tỉnh ai cũng là nhà quê! A ha!
Hai đứa em của cô: Bé và Út tên đi học đẹp lắm Lan... hay gì đó NhàQuê quên rồi, hai chị em nói chuyện vang trời nhà kế bên khó tập trung để học bài thi, dĩ nhiên khi có lỗi bà nội vẫn bắt cúi thọ phạt. Thường lắm!
Mười năm sau tình cờ gặp lại: Cô đang làm trong Phủ Đầu Rồng, cô đang Ðại Học; Ðó là lần sau cùng. Có còn "Khỏe " không hai cô bé? Có hay được lên tiếng cái coi hai cô bé: Ðừng có mắc cở ngày xưa bị đòn khóc hu hu. NhàQuê giữ kín 45 năm rồi đó...
Giáp ranh Chú Tư, một vuông đất ngang độ 30 mét, sâu trên 70, trên đó nhà cửa cất xà bát đủ kiểu, đủ loại vật liệu và thành phần cư dân cũng rất là xà bần, quay quần chung quanh ngôi nhà gạch ba căn tuổi trên 50 theo NhàQuê đoán, chủ ở một căn, cho mướn hai căn và nhà sau, để người mướn: anh Mười (Trần Phú) và Mười em làm lò bánh: bánh con đuôn, bánh men, bánh gai, bánh Champagne, bánh trung thu ...
Tụi NhàQuê ở trong căn với chủ nhà: Bà Sáu mà NhàQuê gọi là Bà Ngoại vì bà thích vậy, lúc ấy Bà Ngoại tuổi đã ngoài 80 vẫn còn tráng kiện đi lại một mình, đi bộ ra gần chợ thăm con cháu, bà là kế mẫu chú Hai Kim và vợ Thầy Xương, bà thích cháu ngoại tức con Thầy Xương hơn cháu nội là con chú Hai Kim; Ðó là nhận xét của NhàQuê, thỉnh thoảng có việc gì cần Bà Ngoại nhờ đi công chuyện lặt vặt dùm; Do đó NhàQuê biết về các con Thầy Xương và con chú Hai Kim như đã nói rải rác trong loạt bài nầy, cũng có khi Bà Ngoại nhờ cầm giùm bàn bài tứ sắc dở dang cho Bà Ngoại ngoái trầu hoặc khi bà thua hoài muốn đổi tay cầu vận hội mới; Trong trường hợp đó NhàQuê đôi khi cũng "cúi qua" rất đứng tim!
Bà không có con, quê bà tận Hương Ðiễm, Cái Mít. Bà ra thành thị lẫm liệt làm đầu nậu bến hàng bông như Bà vẫn kể. Bà có võ, Bà kéo tay ăn NhàQuê cái một, dễ ợt ! Cái đó chẳng nhằm nhò gì khi Bà giở tạ bằng một tay mà anh Mười em sáng chiều hai cử nằm tập thở phì phò. Căn nhà ít khi mở rộng cửa vì Bà Ngoại ngày nào cũng có người hầu tứ sắc, đó là mấy bà cụ cũng ngoái trầu như Ngoại. Tiền cho mướn nhà và đất chắc Ngoại chơi tứ sắc thoải mái.
Chị Thu Cúc con thầy Xương và Bs Minh tương lai lâu lâu có về ghé thăm Ngoại, cặp anh chị nầy biểu hiện tình yêu tự nhiên như Tây Ðầm tụi NhàQuê hổng biết chừng nào được vậy đây! Nhìn ảnh Phái viên Kim Ngân mới đưa lên thấy Thủy em chị Thu Cúc ngày đó còn chút xíu chưa đi học, nay hình trông mang máng giữa chị Thu Cúc và Thu Vân (Vĩnh biệt Thu Vân!). Giống Thu Vân nhiều hơn, tròn quay! Thủy còn một người anh trai liền trước thường vô Ngoại chơi với con bé Trần Kim Dung con nhà may sát vách.
Mấy nhà tạp nhạp chung quanh cũng nhiều bạn từ xa tới trọ học: Nguyễn Thanh Hòa, Nguyễn Thanh Nhã, Lê Kim Cẩn, Nguyễn Văn Phú (Ðại Ðiền), Nguyễn Ngọc Ẩn, Võ Văn Thành, Nguyễn Văn Sến,....
Tới một ngày kia, NhàQuê khám phá ra mình mang một chứng ghiền rất nặng: Phải ngồi lan can nhìn bên kia đường, sân nhà sâu bên trong có cây trứng cá và con nhỏ NG..đi học về cũng mắc chứng ghiền gì đó bèn giả bộ hái trứng cá để nhìn qua đáp lễ! NhàQuê nổi mụn trứng cá từ đó. Trời ơi! Làm sao ôn học được bài thi đây cà! NG..ơi! NhàQuê thề sẽ ...suốt đời cho mà coi!
Còn nhà bạn Nhã gốc Cái Nứa đối diện và gần ngoài đường hơn, chị em gái rất đông: Dung, Nguyễn Thị Nhan, Nhuận, Hồng và Hồng Châu. Nguyễn Ngọc Ðiện cùng lớp trọ học nhà đó, bạn nầy trắng bóc, ưa làm bộ chửng chạc để làm như ta đây không còn khát sữa! Nguyễn Ðỗ Huân cũng thường ghé nhà nầy , bạn thắng xe đạp đòn dông của mình bằng gót sau thay vì phanh.
Cả khu đất phía bên kia, lẫn khu đất và dãy phố của lò hủ tiếu trước cửa bót Hội Ðồng Cương là của dì bảy Lan theo NhàQuê biết. Nhà dì cách nhà bạn Nhã không xa, đối diện ngôi nhà dùng làm trung học tư thục Phước Thiện. Cạnh nhà lợp ngói vách gổ của dì bảy có cây vú sửa gần cỗi, thường có chú mặc bà ba trắng kính cận nhàn hạ đi đi lại lại trên thềm ba đọc sách Tây, chú là con dì Bảy. Bên phía đó còn một số nhà nửa mà nhà cuối cùng hơi sâu vào bên trong có vài bạn từ Ba Tri lên trọ học: Tô Văn Hòa, Nguyễn Văn Trường...Nguyễn Văn Trường có lúc đồn bị cọp ăn, làm xôn xao, chuyện đó 100% không có!!! Sau đó là khoảng đất bỏ trống rất lâu, xưa là chuồng khỉ và chuồng gấu, sau nầy có các quán cà phê mà cô Kiến Hòa chắc vô thường nên rành, qua đây nghe lãng đãng ca khúc và tình khúc Trịnh!
Cạnh vuông đất nhà Ngoại là nhà bạn Ngũ Kim Huê, bạn nầy to con, cao trông khoẻ mạnh nếu có võ nữa thì tuyệt "chưa thằng nào sợ thằng nầy" à nha! Nhà bạn có giàn bông giấy (?) và chiếc xe ba bánh loại xe dùng di chuyển hàng nặng mà phần nhiều các tiệm buôn đều cần.
Cạnh vuông đất nhà Ngoại là nhà bạn Ngũ Kim Huê, bạn nầy to con, cao trông khoẻ mạnh nếu có võ nữa thì tuyệt "chưa thằng nào sợ thằng nầy" à nha! Nhà bạn có giàn bông giấy (?) và chiếc xe ba bánh loại xe dùng di chuyển hàng nặng mà phần nhiều các tiệm buôn đều cần.
Bạn Ngũ Kim Huê tối tối ưa ra ngồi trước cỗng có trụ đèn đường cho sáng, NhàQuê có khi cũng lê la ngồi chơi nhưng "đồng sàng dị mộng"! có mục đích riêng, xem chừng NG.. còn học bài hay đã đi ngủ rồi chưa.
Trường tư thục Phước Thiện có cỗng lớn nhất trên con đường Nguyễn Huỳnh Ðức nối tiếp theo, ngôi nhà dường như không người ở từ lâu, được sơn trắng lại, học sinh đi học có lúc đồng phục áo màu nâu, nhưng trường giải tán sau một thời gian ngắn khoảng hai niên khóa.
Ðịa điểm nầy được Bs Phấn làm phòng mạch, Ông tu bíp thứ thiệt đó nghe nói học rất giỏi mà không mát tay nên rất ít khách, ông mặc đồ "Vét" không cùng màu rất xuề xòa, không thắt cà vạt bao giờ, ông đi xe đạp "cuộc" chạy môt tay, tay kia cầm bắp nấu cạp, trong lúc nhai trái bắp được trả về đơn vị gốc: túi áo Vét. Có thật 100%, kiểu nầy NhàQuê không dám chơi dù cho có đang đói nặng! Cùi bắp ăn xong ông cũng bỏ túi áo "Vét" không xả rác bừa bãi; Vậy mới Bs chớ!
Ông BenTre có kể là Bà Cụ của ông đi du lịch ở Nhật Bãn trước tận thế khá lâu, thấy cậu bé còn bế, được cho ăn kẹo hay món gì đó tương tự, khi ăn xong cậu đưa giấy gói còn thừa cho cha của cậu, người cha bỏ vào túi áo và bỏ vào thùng rác khi xuống xe. Trông người lại nghĩ đến ta: Chắc hơn trăm năm nữa, ta mới có thễ làm được "nghĩa cử" nầy hé! Không lâu sau không còn thấy ông Bs đâu nữa. Gần tận thế hình như là phòng mạch Bs Phiệt.
Ông BenTre có kể là Bà Cụ của ông đi du lịch ở Nhật Bãn trước tận thế khá lâu, thấy cậu bé còn bế, được cho ăn kẹo hay món gì đó tương tự, khi ăn xong cậu đưa giấy gói còn thừa cho cha của cậu, người cha bỏ vào túi áo và bỏ vào thùng rác khi xuống xe. Trông người lại nghĩ đến ta: Chắc hơn trăm năm nữa, ta mới có thễ làm được "nghĩa cử" nầy hé! Không lâu sau không còn thấy ông Bs đâu nữa. Gần tận thế hình như là phòng mạch Bs Phiệt.
Sát rào và hơi về phía trong là một ngôi nhà ba căn vách ván màu nâu sậm, sân có mấy cây trứng cá trong có mấy cô bé trông dễ thương mà hình như có đời sống lặng lẽ khép kín, ít thấy bạn bè lui tới. Nghe nói gia đình nầy từ ngoài Trung vào?
Cuối cùng của con đường là một dãy phố khoãng sáu căn thì phải! Căn đầu tiên của gia đình các bạn Phượng, Bùi Thị Ngọc Hồng, Bùi Ngọc Trung, có Nhiêu và Trần Minh Trí bà con trong gia đình trọ học. Nhà có bàn ping pong và bi da cho mướn, nhờ bàn nhà mà các bạn nầy chơi bóng bàn rất mướt, riêng Bùi Thị Ngọc Hồng mấy lần vào tới trận chung kết toàn quốc nữ. Căn chót cạnh đường Nguyễn Huỳnh Ðức cũng có bàn ping pong như vậy của gia đình bạn Mai, có lúc thấy cô Nguyệt trọ nhà nầy trong giai đoạn đầu cô đến dạy trương THKH.
Riêng căn áp chót khi NhàQuê vào trường thì căn nầy gia đình thầy Lê Ðình Chi ngụ, bên cạnh là thầy Nghĩa dạy thể dục và cũng làm giám thị, thầy Chi làm giám thị trong trường, tụi nó gọi thầy là "Chi Trầu" không biết thầy có ăn trầu thiệt hôn, gặp thầy giám thị là né chứ đâu dám gần mà nhìn miệng, con thầy cũng có đứa học cùng năm, Dung thì phải! Bạn nầy có lần phỏng vấn NhàQuê mấy câu mà NhàQuê run như cầy sấy còn đâu tỉnh táo mà what's your name. Con gái dạn hơn thiệt!
Riêng căn áp chót khi NhàQuê vào trường thì căn nầy gia đình thầy Lê Ðình Chi ngụ, bên cạnh là thầy Nghĩa dạy thể dục và cũng làm giám thị, thầy Chi làm giám thị trong trường, tụi nó gọi thầy là "Chi Trầu" không biết thầy có ăn trầu thiệt hôn, gặp thầy giám thị là né chứ đâu dám gần mà nhìn miệng, con thầy cũng có đứa học cùng năm, Dung thì phải! Bạn nầy có lần phỏng vấn NhàQuê mấy câu mà NhàQuê run như cầy sấy còn đâu tỉnh táo mà what's your name. Con gái dạn hơn thiệt!
Sau thầy Chi thuyên chuyển về trường Mạc Ðĩnh Chi trên Phú Lâm gần khuynh diệp Bs Tín. Thầy Vũ Kim Toàn và các em thầy kế tiếp muớn. Thầy Vũ Kim Toàn sau theo ngành Ngoại Giao, bạn BenTre trong lần du học có gặp lại thầy ở Ðại Sứ Quán Việt Nam ở Kuala Lumpur, Malaysia và căn nhà đó sau cùng tới tận thế là gia đình bạn Tô Thị Hoa...Bạn có được nhắc đến trong phần nói lối của bài vọng cổ tràng giang: Những "con đường Xưa Em đi".
NhàQuê
NhàQuê

