Chỉ là không

Phiền dẫu nguôi ngoay xác đã cằn
Một đời chìm giữa bão mưa giăng
Lòng chùn tham vọng mơ thanh tịnh
Trí nãn bon chen muốn lặng bằng
Bạc bẽo nhân tình không oán trách
Hẩm hiu thân phận chẳng băn khoăn
Đi qua sắp hết đường thiên lý
Ngoãnh lại...thở phào nhẹ gánh...thăng !!!

VĐ.

ĐXH013- Chia Một Miếng...

Hoa xinh thường trổ giữa khô cằn
Thách thức gió rì lẫn bão giăng
Khắc nghiệt có nào lay nhụy tịnh
Dập vùi khó nỗi động đài bằng
Trời cao đặt để thầm buồn trách
Đất rộng nỡ dành sẳn khó khoăn(!)
Ngẫm nghĩ biết bao điều nghịch lý
Lẽ dành ưu ái bước hoa thăng

NhàQuê