Bài Xướng: Tự vịnh

Còn thiếu bốn xuân, đủ tám mươi
Bạn vong niên tịch mịch nhiều rồi
Mắt mờ, mi rụng, tinh anh hết
Má hóp, trán nhăn, an phận cười
Biển học mênh mông, đời ngắn ngủi
Sức người hạn hẹp, phận đơn côi
Ra đời đâu phải do mình muốn
Phó thác lòng thành với đất trời

Phùng Văn Hạnh


Bài Họa: Hưởng phước

Tính đến xuân nầy hơn... bảy mươi
Buồn vui nhân thế trãi qua rồi
Quay nhìn đỉnh lợi lòng ngao ngán
Thoát khỏi hư danh miệng mĩm cười
Vần điệu thong dong hòa ý cảm
Rượu trà đối ẩm hết sầu côi
Trăng trong gió mát đưa hồn trãi
Thanh thản từ nay hưởng phước trời

Trúc Giang

ĐXH018- Bài Họa: Họa "Tự Vịnh"

Tiểu đệ mới vừa quá sáu mươi
Nhớ quên vén khéo kém nhiều rồi
Coi ra chuyện sắp đâu làm hết
Nhìn lại việc xong lắm tức cười
Tuổi thọ ước chừng sao ngắn ngủi
Nhân sinh phỏng định quả thân côi
Cho dù chẳng được như mong muốn
Lòng vẫn bình an lảnh số trời

NhàQuê