Ngạc nhiên

Cứ ngỡ đâu còn ai vấn vương
Ai buồn phận Lá chạnh lòng thương
Vầng thơ ai thả rung êm quá
Khúc nhạc ai ngân ấm lạ thường
Chén ruợu ai nâng say tình nghĩa
Chung trà ai rót đậm duyên hương
Ai tha thiết ngắm chiều thu úa
Lất phất vàng rơi lạc góc vườn


Trúc Giang 05.4.06



ĐXH022- Phục Sinh

Nhẩm đọc bài thơ cảm mến vương
Như dường nhắn gởi đến ai thương
So cùng biển rộng mênh mông quá
Giống tựa sông sâu lượn khúc thường
Có phải mơ đan tràn ý nghĩa
Hay là chớm nụ ngát trầm hương
Qua rồi bóng chiếc ngày tàn úa
Trổi dậy đơm hoa điểm khắp vườn

NhàQuê