Hôm nay...
Ngạo nghễ cười cho thỏa chí chơi
Ai chê khen mặc chẳng khi vời
Chí gằn sóng dữ yên giông bão
Nghĩa khắc lòng sâu vẹn kiếp người
Không thẹn cùng cao khi thác xuống
Nào lo trần thế lúc ngừng thôi
Ngày mai ai biết làm sao được
Quá khứ mà mây, mưa đã rồi
Ngậm Ngùi
ĐXH045- Xong...
Vấn bước vào đời nhập cuộc chơi
Không trông những chuyện quá xa vời
: Chu toàn trách nhiệm đền ơn nước
: Bổn phận tròn vuông trả nợ người
; Tâm thản lòng bình nhiêu đã đủ
, Dây mơ rễ má lắm phiền thôi
! Thong dong tách bến về nơi cũ
Suối hát chim ca thỏa nguyện rồi
NhàQuê
MƠ !
Tưởng người thi sĩ nói đùa chơi,
Bạn ước bao nhiêu chuyện quá vời !
Tổ quốc, làm sao đền nợ nước ?
Ân nhân, không dễ trả ơn người !
Tâm hồn thanh thản, hoài mơ đó,
Lòng trí thong dong, huyễn mộng thôi !
Thỏa nguyện khi thuyền về bến cũ,
Chốn ấy lao đao của kiếp rồi …?
Thân kính, Mẫn Hồ
Đâu...chắc !
Chuyện kể sao mà giống ...tếu chơi
Nào ai chẳng lúc mộng cao vời
Nghèo lo cơm áo mơ thời vận
Giàu ước quyền uy hưởng kiếp người
Kiếm thuốc thần tiên mong thọ mãi
Tìm phương diệu dược trẻ hòai thôi
Thầy tu muốn được muôn đời sướng
Chắc Bác Nhà Quê …Thánh sống rồi !!!
Trúc Giang, 18.12.07
HẢ HÊ RỒI..
Cuộc đời lam lũ nhiều hơn chơi
Công khó càng nhiều, càng tuyệt vời
Chiều xuống sum vầy, vui khoái dạ
Ngày qua chăm chỉ, mệt phờ người
Công trình xây đắp cao dày lắm
Hạnh phúc tô bồi xứng đáng thôi
Đến cuối cuộc đời, nhìn ngắm lại
Những gì thành đạt, hả hê rồi
Phùng Văn Hạnh
Đời
Chán đời nên tán dóc mà chơi
Thế sự đảo điên chuyện nửa vời
Tham lợi đâu màng câu kẻ sĩ
Háo danh bất kể tiếng con người
Tiền tài phấn thổ bề ngoài miệng***
Nhân nghĩa thiên kim chót lưỡi thôi***
Xã hội thời nay là thế đó
Lời răn Khổng Mạnh mất tiêu rồi
Toronto Dec. 17, 2007 Nguyên Trần
*** Trích câu: Tiền tài như phấn thổ- Nhân nghĩa tợ thiên kim
NGƯÒI ĐI CHƯA CHẮC LÀ XONG NỢ.
Cuộc sống khác nào một cuộc chơi
Hơi đâu nằm tưởng chuyện xa vời
Trần gian trã mãi không rồi nợ
Cuôc thế vay luôn cứ vưóng đời
Lặn hụp trầm luân không biết đủ
Loi ngoi thế tục chỉ buồn thôi
Ngưòi đi chưa chắc là xong nợ
Phủi sạch hai tay cũng đủ rồi
Nguyễn Tấn Bi
XUÂN ... !
Đôi vần tâm sự để mà chơi ,
Tình thật nào đâu dám vẽ vời .
Buồn, thiếu mai vàng nơi đất Mẹ !
Chán, thừa tuyết trắng ở quê Người !
Đón, bao nhiêu Tết cam đành vậy !
Đợi , mấy lần XUÂN cũng thế thôi !
XUÂN đến, XUÂN đi , XUÂN lại đến ,
Lòng ta tê tái với XUÂN rồi .
Nguyễn Thành Tài, 18-12-2007
Xa Rồi
Trò đời quả thật giống trò chơi
,Sự lý chung quy chỉ vẽ vời (1)
:Hận nước biển cờ còn lắm vị
,Về làng áo mão đã đông người
;Non xanh ngắm cảnh lòng toan cố
,Đầu bạc soi gương ý lại thôi
!Nhìn bóng dáng mây thêm nhẹ nhõm
Lợi danh loáng thoáng quá xa rồi
Bùi Tiến, 17-12-32007
(1) Vẽ vời mấy tiếng ngân nga
Tỏ tường sự lý để ra với đời - Trê Cóc
Chưa Xong
Thế thời nghịch vận ngẫm mà chơi
Cướp của, mị dân, khá tuyệt vời
Hận lũ bạo tàn - đầy dã thú
Trách quân dối gạt - thiếu tình người
Tự do đảng trị - căm hờn chịu
Công lý cửa quyền - uất hận thôi
Nước mất, nhà tan, đành viễn xứ
Thù chung nặng gánh, chắc chi rồi ?
Nguyên Hà
Quên lãng
Gần kề tuổi hạc khoái rong chơi
Ngoạn cảnh nhàn du thú tuyệt vời
Bạn hữu còn đâu ba bốn trự
Tri âm chỉ được một hai người
Trà thơm rượu chát nhâm nhi mãi
Vận tếu thơ cười họa chút thôi
Xuân hạ thu đông qua nhấp nháy
Hương nồng sắc thắm lãng quên rồi
Lam Vân
CŨNG THÊ THÔI !
Đôi vần gởi bạn chu’c nhau chơi,
Chung cảnh thuyền trôi ở giữa vời.
Sơ’m tô’i buồn đau lìa đâ’t mẹ,
Tha’ng ngày ray rư’t sô’ng quê người .
Trăm năm tưởng tiê’c âu đành vậy,
Một kiê’p u hoài cũng thê’ thôi.
Ừ nhỉ thì ra Xuân lại đê’n,
Ngoài kia tuyê’t tră‘ng đã rơi rồi .
Tuệ Quang Tôn-thât Tuê.18-12-2007
Vào đời
Vào nơi thử thách cõi nhân chơi
Rộng rãi thế gian mộng dặm vời
Cao thẩm, trước sau toàn thượng ốc
Bao quanh đây đó phủ nhiều người
Buồn vui cuộc sống chừng như đã
Sướng khổ trong đời cũng vậy thôi
Thanh thản, mơ màng, đen trắng lẫn
Tâm tư vui vẻ, tất an rồi
Xuân Linh
Kiếp người
Khó lắm chuyện đời không phải chơi
Xử sao tròn vẹn, giấc mơ vời
Quê hương nếu dễ quên giòng giống ?
Đất nước còn lâu lạc kiép người
Cuộc sống an lành hoài tưởng đó
Tâm hồn thanh thản ước mong thôi
Nhưng trong ý niệm vun bồi được
Đã đủ cho ta thỏa mộng rồi !!!
Gia Linh
