Cổ Lai Hy
Người rằng thất thập cổ lai hy,
Ta dẫu bẩy mươi chửa khác gì.
Rửa bát, thổi cơm, còn kẻ sánh,
Làm vườn, xúc tuyết, khó ai bì.
Đi về đón cháu ngày đôi buổi,
Qua lại thăm con tháng mấy kỳ.
Dễ dãi trời dành vài chục nữa,
Bấy giờ thời lão giả an chi.
Bấy giờ thời lão giả an chi.
Cuộc thế không qua một giấc khì.
Trực tính luận bàn không đến chốn,
Thật tâm đàm đạo chẳng ra chi.
Nghe hơn nghe thiệt tai thành lãng,
Bảo dở bảo hay mặt hóa lỳ.
Có lẽ, dễ thường, ... không mấy khác,
Hay là mình đã cổ lai hy.
Bùi Tiến
08-02-2008
Thường thì đến tuổi cổ lai hyLẩm cẩm, nhiều khi chẳng nhớ gì
Trước đó khôn ngoan nào kẻ sánh
Giờ đây lú lẩn khó ai bì
Con khuyên nghỉ dưỡng ăn y buổi
Vợ nhắc toa kê uống đúng kỳ
Có vậy thôi đâu, còn lắm nữa
Bà con hãy thử đoán là chi!?
Bà con hãy thử đoán là chi
Có chịu xong xuôi kiếm chổ khì !
Cố lủy đời xưa hoài láp váp
Xa lơ cổ tích cứ chằn chì
Làm ơn xếp gọn vào quên lãng
Nếu ức mang theo gởi “Tổng Lỳ”
Thiết tưởng đâu cần đừng nhớ nữa
An nhàn hạnh hưởng “Cổ Lai Hy”
NhàQuê
