Thở Than
Chẳng có ai thân thiếu bạn bè
Một mình gậm nhấm nỗi buồn se
Trà không người đối sầu thêm vợi
Tim vắng hơi hòa lạnh khó che
Lúc tỉnh lời thơ tràn nước mắt
Khi say hồn phách lạc ngàn khe
Sao vườn chẳng hé cho vừa nắng
Để tiếng chim chuyền ríu rít nghe
Lá Vàng 03.4.08
Sông chia nước rẽ lối Nhà Bè
Cảnh gợi phân lìa dạ sắt se
Bến ở miên sầu thêm diệu vợi
Thuyền đi luyến nhớ ngậm ngùi che
Xưa nay tiễn biệt thường hoen mắt
Tự cổ từ ly vốn khắt khe
Tiếp dãy rừng buồn soi bóng nắng
Trùng dương lặng sóng lắng tai nghe
Sóng lắng tai nghe tiếng Mẹ than
Trăm con nửa biển nửa lên ngàn
Từ trong cổ tích mầm chia cách
Đến tận thời nay mống vỡ tan
Cầu gãy chung phần xây dựng lại
Lòng hiềm chấp vá khó bằng san
Trà dư tửu hậu lời xin hỏi
Thỉnh ý làm sao kết mối hàn
Hàn lòng, mối nối… cậy yêu thương
Hóa lỏng từ lâu… khó biết dường
Quá khứ ràng ràng nào vợi cạn
Tương lai bất định dễ đâu lường
Leo lên bước xuống ngàn thay đổi
Lực chiếm quyền thâu mấy chịu buông
Chí hướng cùng chung đầu chót lưỡi
Khuyên con dặn cháu chú tâm thường
NhàQuê
