Vui xuân

Mùa sang cây lá trải hồn xuân
Tuổi hạc mây trôi quá thất tuần
Nắng ấm soi tâm thân tráng kiện
Gió vờn mát thức ý kinh luân
Bao năm mài miệt nhìn chưa thấy
Tháng lụn buông đời thấu rỏ chân
Xuân đến hoa khai thu lá rụng
Hồng trần vui vẻ chẳng bâng khuâng

Hoa Hạ


Lẽ Tuần Hoàn

Lạnh cóng cành khô ráng vẫy Xuân
Độ âm đóng trụ suốt ba tuần
Bầu trời xám xịt còn vần vũ
Mặt đất trơn chuồi khó chuyển luân
Ấy vậy thêm yêu miền tạm trú
Như càng lắm thích chốn dừng chân
Do đâu ... mỗi có câu riêng giải
Thuận lẽ ... Đông tàn phải trở Xuân

NhàQuê Feb 02, 2014